Hai vụ án mạng kinh hoàng đã làm rung chuyển giới thượng lưu Hải Dương. Báo chí bắt đầu đưa tin về "Án mạng liên hoàn tại Thiên Thịnh" thay vì "Tự tử". Cục trưởng buộc phải thừa nhận rằng có yếu tố bất thường, nhưng vẫn kiên quyết không nhắc đến vụ mất tích của Linh hay bất cứ điều gì liên quan đến siêu nhiên. Hùng bị đưa vào đội điều tra chính thức, nhưng kèm theo lời cảnh báo: “Nếu có bất cứ bằng chứng nào về ‘ma quỷ’ hay ‘hồn ma báo thù’, cậu sẽ bị đình chỉ công tác ngay lập tức.”
Hùng không quan tâm. Anh biết mình đang chạy đua với một thực thể không thuộc về thế giới này. Chiếc khuy đồng thứ hai đã xác nhận mọi nghi ngờ của anh: đây là một cuộc báo thù được lên kế hoạch tỉ mỉ.
Anh trở lại văn phòng, phân tích danh sách những người có liên quan đến vụ giải tỏa đất của Thiên Thịnh năm năm trước. Danh sách này bao gồm: Chủ tịch tập đoàn Đinh Quang Thắng, con trai ông ta Trần Phong (người điều hành dự án), Giám đốc Tài chính Lịch (đã chết), Trưởng phòng Pháp chế Bảo (đã chết), và Hà Thu, Trưởng phòng Truyền thông, người phụ trách dập tắt các cuộc biểu tình và viết các bài báo bôi nhọ Linh.
Rõ ràng, mục tiêu tiếp theo của Hồn Ảnh Thị Thành sẽ là một trong hai người còn lại: Đinh Quang Thắng, người đứng đầu; hoặc Hà Thu, người bôi nhọ danh dự của Linh.
Hùng quyết định tập trung vào Hà Thu trước. Linh là một nữ sinh, người đã bị bôi nhọ tàn nhẫn trên truyền thông. Sự thù hận của cô sẽ khó có thể bỏ qua người đã công khai hủy hoại danh dự của mình.
Hùng tìm đến căn hộ cao cấp của Hà Thu. Cô ta là một phụ nữ trẻ, xinh đẹp, nhưng ánh mắt luôn lộ vẻ kiêu ngạo và sợ hãi. Cô ta đã được cảnh sát canh gác theo yêu cầu của Thiên Thịnh.
“Cô Thu, cô có nhận được bất cứ lời đe dọa nào không?” Hùng hỏi.
Hà Thu cười gượng gạo, cố tỏ ra bình tĩnh: “Không, thám tử. Tôi không quen biết hai người đã chết. Tôi chỉ làm công việc của mình.”
“Cô có nhớ Nguyễn Thị Linh không?”
Nghe cái tên đó, vẻ mặt Hà Thu đột ngột thay đổi. Một thoáng hoảng loạn vụt qua. “Cô ta là một kẻ gây rối. Chúng tôi chỉ đưa tin khách quan,” cô ta lấp liếm.
Hùng nhìn quanh căn hộ. Mọi thứ đều xa hoa, hiện đại. Nhưng ở một góc phòng khách, anh chú ý đến một chiếc gương lớn, viền mạ vàng. Đó là một chiếc gương được đặt đối diện với bàn làm việc của Hà Thu.
“Cô Thu, chiếc gương này là đồ cổ à?” Hùng hỏi.
“Không, chỉ là đồ trang trí thôi,” Hà Thu đáp, giọng cô ta có vẻ run rẩy khi Hùng tiến lại gần chiếc gương.
Hùng áp tay vào mặt gương. Lạnh. Lạnh một cách bất thường. Anh có cảm giác mặt gương đang hút nhiệt từ căn phòng. Anh nhìn kỹ hơn. Trong ánh sáng lờ mờ, anh thấy một vết nứt nhỏ, gần như vô hình ở góc trên bên phải của mặt gương, trông giống như một vết móng tay cào.
“Tối qua cô có nghe thấy gì bất thường không?” Hùng hỏi.
Hà Thu do dự: “À… tôi có. Tôi nghe thấy tiếng rên rỉ, như có người đang khóc bên ngoài cửa sổ. Nhưng tôi ở tầng 35 cơ mà, làm sao có thể?” Cô ta bỗng nhiên ôm lấy cánh tay mình, nơi có một vết bầm nhỏ. “Tôi không biết tại sao. Tự nhiên tôi cảm thấy… lạnh buốt.”
Hùng biết Linh đã đến. Hồn Ảnh Thị Thành đang ở rất gần Hà Thu.
Đêm đó, Hùng quyết định theo dõi Hà Thu từ xa. Anh không tin vào khả năng bảo vệ của những cảnh sát bình thường trước một thực thể siêu nhiên.
Khoảng 3 giờ sáng, khi thành phố chìm sâu vào giấc ngủ ngắn ngủi, Hùng nhìn thấy điều kinh hoàng. Cửa sổ căn hộ Hà Thu vẫn sáng, nhưng qua lớp kính, anh thấy một bóng hình mờ ảo lướt qua. Bóng đó không phản chiếu ánh sáng đèn, mà hấp thụ nó, tạo thành một điểm đen giữa căn phòng.
Ngay sau đó, Hùng nghe thấy một tiếng kính vỡ chói tai. Anh lập tức chạy lên.
Khi Hùng xông vào căn hộ, cảnh sát bảo vệ đang hốt hoảng. Hà Thu nằm co quắp trên sàn nhà, bất tỉnh. Chiếc gương lớn trong phòng khách đã bị rạn nứt toàn bộ, nhưng không phải do vật thể cứng đập vào. Các vết nứt lan ra từ vết cào nhỏ mà Hùng đã thấy, tạo thành một mạng nhện dày đặc, giống như một thứ gì đó đã cố gắng thoát ra khỏi bên trong.
Nơi kinh hoàng nhất là chính giữa mặt gương rạn nứt. Ở đó, chiếc khuy đồng thứ ba, có hình cây đa, đã được khảm sâu vào lớp kính.
Hùng nhìn về phía Hà Thu. Cô ta bị sốc nặng, nhưng còn sống. Bên cạnh cô là một chai thuốc ngủ trống rỗng.
“Cô ấy đã cố gắng tự sát!” một cảnh sát thốt lên.
“Không, không phải tự sát,” Hùng gằn giọng. Anh nhìn chằm chằm vào chiếc gương vỡ. “Cô ấy đã bị bắt buộc phải làm điều đó.”
Anh nhặt chiếc khuy đồng khỏi gương. Khi chạm vào nó, một cảm giác đau đớn dữ dội truyền qua tay Hùng. Anh nhìn vào mặt gương. Trong khoảnh khắc, anh không thấy hình ảnh mình, mà thấy một bóng người phụ nữ với mái tóc dài xõa xuống, đôi mắt rực đỏ lửa hận thù, đang nhìn thẳng vào anh từ bên trong mặt kính vỡ. Đó là Linh, hay Hồn Ảnh của cô ta, đang gào thét.
Linh muốn giết Hà Thu, nhưng lại chọn cách khiến cô ta tự kết liễu đời mình trong nỗi sợ hãi tột cùng.
Hùng biết mình đã đến quá muộn để ngăn chặn sự việc, nhưng kịp thời để cứu mạng Hà Thu. Vụ án này khác. Linh không muốn giết chết nhanh chóng nữa. Cô ta muốn tra tấn về mặt tinh thần, làm cho nạn nhân tự hủy hoại bản thân trong tuyệt vọng.
Hùng lập tức ra lệnh bảo vệ nghiêm ngặt Hà Thu và đưa cô ta đến bệnh viện, đồng thời tịch thu chiếc gương vỡ. Anh nhận ra rằng, Hồn Ảnh đang tiến gần hơn đến mục tiêu cuối cùng, người có quyền lực cao nhất: Chủ tịch Đinh Quang Thắng.
Anh phải tìm ra nơi Linh đã bị giam giữ hoặc bị giết, nơi mà sự thù hận của cô ta được tích tụ. Anh phải tìm ra nơi chôn giấu bí mật của Thiên Thịnh. Và trực giác của anh mách bảo, nó phải là Tháp Vọng Cảnh – biểu tượng tội lỗi và nơi khởi nguồn của mọi bi kịch.