Sau vụ việc của Lê Văn Triết, giới chức càng thêm căng thẳng. Mặc dù không thể chứng minh bất cứ điều gì là siêu nhiên, sự điên loạn của các nhân chứng đã khiến việc điều tra thêm phức tạp. Hùng phải đấu tranh để giữ vững hướng đi của vụ án, tập trung vào tội ác của Đinh Quang Thắng và Trần Phong.
Tuy nhiên, tâm trí Hùng lại bị ám ảnh bởi lời cảnh báo của An: Lời nguyền của khu đất.
Các báo cáo mới nhất từ đội giám sát tại Tháp Vọng Cảnh càng làm Hùng tin vào điều đó. Công nhân và cảnh sát bảo vệ tại công trường bị đình chỉ liên tục báo cáo những hiện tượng lạ: tiếng khóc trẻ con vang vọng từ tầng hầm, máy móc tự động khởi động và tắt, và điều kinh khủng nhất là các bức tường bê tông mới đổ xuất hiện những vết nứt hình thù kỳ dị chỉ sau một đêm.
Hùng biết anh phải quay lại Tháp Vọng Cảnh. Lần này, không phải để tìm bằng chứng giết người, mà để tìm cách trấn an khu đất, chấm dứt hoàn toàn ảnh hưởng của Linh Khí bị xáo trộn.
Hùng liên lạc với An, người đã giúp anh tìm hiểu về những nghi lễ phong thủy và trấn yểm. An khuyên Hùng: “Kẻ đã làm nghi thức trấn yểm cho Trần Phong là một thầy cúng có kiến thức sâu sắc về Linh Khí Đất, dù hắn đã dùng nó cho mục đích tà ác. Nếu hắn còn sống, hắn là người duy nhất biết cách phong bế khu đất mà không cần dùng đến bạo lực.”
Hùng bắt đầu truy lùng người thầy cúng bí ẩn đó, kẻ đã thực hiện nghi thức an vị Linh. Qua hồ sơ tài chính bị tịch thu của Thiên Thịnh, Hùng phát hiện một khoản thanh toán lớn được chuyển cho một người tên là Sơn, một pháp sư phong thủy chuyên làm việc ngầm cho giới thượng lưu.
Hùng tìm đến địa chỉ của Sơn, một ngôi nhà nhỏ, cũ kỹ, đối lập hoàn toàn với sự xa hoa của giới Thiên Thịnh. Sơn là một người đàn ông lớn tuổi, ánh mắt sâu thẳm và điềm tĩnh, không hề sợ hãi khi Hùng xuất hiện với tư cách thám tử.
“Tôi biết anh sẽ đến,” Sơn nói, giọng bình thản. “Tôi là người đã làm nghi thức trấn yểm cho Trần Phong. Tôi đã cố cảnh báo hắn, nhưng hắn chỉ muốn quyền lực. Hắn đã biến một nghi lễ bảo hộ thành một sự giam cầm tàn bạo.”
Sơn tiết lộ rằng nghi thức trấn yểm ban đầu là để bảo vệ công trình khỏi sự xáo trộn Linh Khí sau khi cây đa bị đốn hạ. Nhưng khi Trần Phong ép hắn phải dùng nó để chôn sống Linh, nghi thức đã biến thành lời nguyền.
“Khi cô gái đó chết, sự oan ức của cô ấy đã bị cô lập. Linh hồn cô trở thành Hồn Ảnh Thị Thành – một thực thể ma quỷ mạnh mẽ. Nhưng anh đã giải thoát cô ấy. Linh đã siêu thoát, nhưng năng lượng thù hận vẫn còn đọng lại. Nó đã bị kích hoạt bởi sự tham lam và tội lỗi của những người đó, và nó đang tìm cách tiêu diệt bất cứ ai có liên quan, thông qua sự điên loạn hoặc sự sụp đổ,” Sơn giải thích.
“Vậy phải làm thế nào để phong bế nó?” Hùng hỏi.
Sơn nhìn thẳng vào Hùng: “Cần phải làm một việc mà Trần Phong không bao giờ muốn làm: Trả lại sự tôn nghiêm cho khu đất. Anh phải tìm vật phẩm trấn yểm cũ mà Trần Phong đã dùng. Đó là một vật phẩm chứa đựng một phần linh khí của cây đa cổ thụ, nó đã bị sử dụng tà ác.”
“Vật phẩm trấn yểm?”
“Đúng vậy. Nó nằm sâu trong tầng hầm, có lẽ ở một nơi mà ngay cả Linh cũng không thể tiếp cận được. Anh phải tìm nó, và dùng nó để thực hiện một nghi lễ thanh tẩy tại nơi thi thể Linh được tìm thấy. Chỉ có sự tôn trọng mới có thể làm dịu đi sự nổi giận của mảnh đất này.”
Hùng biết mình cần phải hành động gấp. Anh nhận ra Sơn không phải là một kẻ ác độc, mà là một người giữ bí mật của thế giới tâm linh, bị lợi dụng bởi lòng tham của người khác.
Hùng quyết định quay lại Tháp Vọng Cảnh một lần nữa, lần này cùng Sơn, để tìm vật phẩm trấn yểm và thực hiện nghi lễ thanh tẩy. Anh đã chiến đấu với ma quỷ bằng súng đạn và luật pháp, nhưng bây giờ, anh phải chiến đấu bằng niềm tin và sự tôn trọng đối với thế giới tâm linh.
Đêm đó, Hùng và Sơn tiến vào công trường Tháp Vọng Cảnh, đi sâu xuống tầng hầm lạnh lẽo. Bóng đêm đô thị vẫn bao phủ, nhưng sự hiện diện của Sơn khiến Hùng cảm thấy có một nguồn sức mạnh khác, mạnh mẽ hơn cả sự thù hận của Hồn Ảnh.