MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBáo Thù Đô Thị Ma QuỷChương 11: NGHI LỄ THANH TẨY VÀ SỰ BÌNH YÊN CỦA ĐẤT

Báo Thù Đô Thị Ma Quỷ

Chương 11: NGHI LỄ THANH TẨY VÀ SỰ BÌNH YÊN CỦA ĐẤT

926 từ · ~5 phút đọc

Đêm tại công trường Tháp Vọng Cảnh vẫn chìm trong sự lạnh lẽo và tĩnh lặng ghê người. Thám tử Hùng và Sơn, người thầy cúng bí ẩn, tiến vào tầng hầm. Hùng mang theo đèn pin, còn Sơn chỉ mang theo một chiếc túi vải thô, bên trong có một vài vật phẩm tâm linh đơn giản.

Sơn đi trước, ánh mắt tĩnh tại nhưng dò xét.

“Hận Khí (năng lượng thù hận) của đất đai đã bị kích hoạt. Nó không phải Linh nữa, nhưng là sự phẫn nộ của ngàn năm tích tụ bị xâm phạm. Nó sẽ cố gắng ngăn cản chúng ta,” Sơn cảnh báo, giọng trầm đục.

Ngay khi họ bước vào khu vực nơi thi thể Linh được tìm thấy, không khí đột ngột nặng trĩu. Cảm giác lạnh buốt lần này khác hẳn cái lạnh của Hồn Ảnh Linh – nó là cái lạnh ẩm ướt, mục nát, thấm vào xương tủy.

Một tiếng răng rắc lớn vang lên. Một dầm bê tông trên trần nhà đột ngột nứt ra và rơi xuống ngay chỗ Hùng vừa bước qua.

“Lòng đất đang phản kháng!” Hùng hét lên, né tránh.

Sơn vẫn giữ nguyên sự điềm tĩnh. Ông nhìn lên vết nứt và lẩm bẩm: “Sự phản kháng của vật chất. Anh Hùng, tập trung vào nhiệm vụ. Vật phẩm trấn yểm được giấu trong vật chất bền vững nhất.”

Dưới sự hướng dẫn của Sơn, Hùng bắt đầu tìm kiếm. Sơn chỉ vào một trụ bê tông lớn, được gia cố đặc biệt gần nơi Linh bị chôn. “Nó ở đó. Vật phẩm được đặt vào trong trụ để phong bế Linh Khí mãi mãi. Kẻ tà ác luôn tin vào sự vĩnh cửu của vật chất.”

Hùng dùng dụng cụ phá dỡ được chuẩn bị sẵn, đục khoét lớp vỏ bê tông của trụ. Khi lớp vỏ ngoài nứt ra, một luồng khí đen, tanh tưởi bốc lên, kèm theo một tiếng rên rỉ sâu thẳm, như tiếng của một sinh vật khổng lồ đang bị thương.

“Nhanh lên, Hùng! Đó là Hận Khí đang cố gắng giữ lại vật phẩm neo!” Sơn thúc giục.

Hùng liều lĩnh đục sâu hơn. Cuối cùng, anh chạm được vào một vật thể cứng. Anh kéo nó ra.

Đó là một hộp gỗ mun nhỏ, được chạm khắc hình rễ cây đa vặn vẹo. Khi chiếc hộp được đưa ra ngoài, toàn bộ ánh sáng trong tầng hầm chập chờn, rồi tắt hẳn. Họ chìm vào bóng tối.

Sơn lập tức thắp một ngọn nến nhỏ, ánh lửa run rẩy nhưng kiên định. Ông mở hộp gỗ mun. Bên trong, là một khối gỗ hóa thạch nhỏ, đen bóng, tỏa ra một luồng khí lạnh cực độ. Đây chính là Vật phẩm Trấn Yểm chứa đựng phần Linh Khí quan trọng nhất của cây đa.

Ngay lúc đó, Hận Khí bùng phát mạnh nhất. Hùng nghe thấy hàng trăm giọng nói cùng lúc vang lên, thì thầm những lời cay độc, tuyệt vọng. Những mảnh vỡ bê tông xung quanh họ bắt đầu rung động, có vẻ như muốn bao vây, chôn vùi họ một lần nữa.

“Hùng! Bảo vệ tôi! Tôi phải bắt đầu nghi lễ Thanh Tẩy!” Sơn đặt khối gỗ hóa thạch lên vị trí nơi Linh bị chôn, và bắt đầu lẩm nhẩm những lời cổ ngữ trầm bổng.

Hùng đứng chắn trước Sơn. Những luồng gió lạnh vô hình, sắc lẻm, quất vào người Hùng như roi da. Hùng cảm thấy da thịt mình như bị hàng ngàn mũi kim châm. Anh nhắm mắt, cố gắng chống lại sự xâm lấn của năng lượng tiêu cực, tập trung vào lý do anh ở đây: Sự chuộc lỗi và công lý.

Khi Sơn đọc đến đoạn cuối cùng của nghi lễ, giọng ông đột ngột lớn và mạnh mẽ, vang vọng khắp tầng hầm. Sơn vẩy một loại bột màu vàng (hùng hoàng) lên khối gỗ hóa thạch và nói to:

“Linh Khí trở về với Đất Mẹ! Oan khuất được giải. Bạo tàn phải trả giá! Thanh Tẩy!”

Ngay lập tức, một luồng ánh sáng ấm áp, màu vàng kim, phát ra từ khối gỗ. Ánh sáng này không chói lóa, nhưng lan tỏa mạnh mẽ, đẩy lùi toàn bộ bóng tối và hàn khí.

Những tiếng rên rỉ và thì thầm trong tầng hầm tắt lịm. Tiếng rung chuyển của bê tông cũng dừng lại.

Một cảm giác bình yên và ấm áp lạ thường tràn ngập không gian. Khí lạnh tan biến, thay vào đó là mùi hương thanh khiết, khô ráo của đất sau cơn mưa.

Sơn kết thúc nghi lễ, mồ hôi đầm đìa nhưng khuôn mặt rạng rỡ. Ông nhìn Hùng: “Xong rồi. Khu đất đã được an vị lại, nhưng lần này là bằng sự tôn trọng. Nơi này sẽ không còn là nơi Linh Khí bị giam cầm nữa. Sự báo thù siêu nhiên đã chấm dứt.”

Hùng nhìn lên trần nhà, nơi các vết nứt đã ngừng phát triển. Anh thở phào nhẹ nhõm. Linh Khí Thị Thành đã được giải phóng khỏi sự giam cầm của hận thù, và giờ đây, công lý sẽ chỉ còn là cuộc chiến của thế giới con người.

Anh và Sơn lặng lẽ rời khỏi Tháp Vọng Cảnh, để lại phía sau một nền móng đã được thanh tẩy, sẵn sàng cho những phiên tòa sắp tới. Thám tử Hùng biết, cuộc chiến pháp lý vẫn còn dài, nhưng ít nhất, anh đã chấm dứt được lời nguyền ma quỷ, đưa Linh đến sự bình yên cuối cùng, và cứu rỗi chính mình.