MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBáo Thù Đô Thị Ma QuỷChương 5: HÀNH LANG BĂNG GIÁ TRÊN THÁP VỌNG CẢNH

Báo Thù Đô Thị Ma Quỷ

Chương 5: HÀNH LANG BĂNG GIÁ TRÊN THÁP VỌNG CẢNH

1,140 từ · ~6 phút đọc

Chiếc xe của Hùng lao đi trong đêm, ánh đèn pha xé toang màn đêm đô thị. Anh biết mình đang tiến thẳng vào một cái bẫy, một cuộc đối đầu không cân sức giữa con người và thế lực siêu nhiên. Tháp Vọng Cảnh hiện ra trước mắt, một cột bê tông khổng lồ chưa hoàn thiện, tối om, lạnh lẽo, vươn cao lên trời như một ngón tay nguyền rủa.

Hùng liên lạc với đội cảnh sát, yêu cầu hỗ trợ khẩn cấp tại Tháp Vọng Cảnh, nhấn mạnh sự nguy hiểm và khả năng có án mạng. Tuy nhiên, anh biết rõ, cảnh sát sẽ đến muộn, và họ cũng không thể đối phó với một Hồn Ảnh.

Anh gửi tin nhắn ngắn gọn cho An, nhà nghiên cứu, thông báo về thông tin an vị ở tầng hầm và Trần Phong đang ở trong tháp. An nhắn lại một lời cảnh báo lạnh người: “Nơi bị an vị là nơi linh hồn bị giam cầm. Hùng, nếu Linh đã phá được phong ấn, sức mạnh của cô ấy sẽ cực lớn. Hãy tìm nơi phong ấn, đó là chìa khóa để cô ấy siêu thoát, hoặc là nơi cô ấy sẽ kết thúc sự báo thù.”

Hùng đến chân tháp. Công trường vắng lặng như tờ, chỉ có tiếng gió rít qua những khung thép. Cánh cổng chính đã bị khóa, nhưng Hùng tìm thấy một lối vào phụ bị phá hỏng do gió bão mấy ngày trước. Anh bật đèn pin, bước vào trong.

Bên trong tháp, không khí đặc quánh mùi vôi vữa, bụi bặm và một thứ mùi tanh nồng, khó tả. Hệ thống thang máy chưa hoàn thiện, buộc Hùng phải leo cầu thang bộ. Anh biết Trần Phong đang ở đâu đó trên các tầng cao, có thể là phòng điều hành dự án tạm thời.

Hùng bắt đầu leo lên, mỗi bước chân lại dội lại tiếng vang rỗng tuếch trong không gian trống trải. Càng lên cao, sự lạnh lẽo càng gia tăng một cách phi lý. Khoảng tầng 15, Hùng bắt đầu thấy những dấu hiệu lạ.

Trên tường bê tông, những vệt nước đen sẫm chảy dài. Hùng đưa tay chạm vào, cảm giác nhớp nháp, tanh tưởi. Khi anh chiếu đèn pin lên, anh thấy rõ những vệt nước đó không phải là nước mưa, mà giống như nước mắt hòa lẫn bùn đất.

Đến tầng 25, sự việc trở nên kinh hoàng. Hùng nghe thấy tiếng thì thầm yếu ớt, như tiếng ai đó đang khóc lóc cầu xin. Tiếng khóc ấy không đến từ một hướng cụ thể, mà vang vọng từ khắp các góc tường, từ sàn nhà, từ trần nhà. Nó là âm thanh của sự tuyệt vọng bị ép buộc phải im lặng.

Rồi tiếng khóc đột ngột chuyển thành tiếng rít giận dữ, cao vút, đầy thù hận, giống hệt tiếng mà người bảo vệ đã mô tả. Hùng cố gắng giữ bình tĩnh, anh biết đó là đòn tâm lý của Hồn Ảnh.

Đèn pin của Hùng đột ngột tắt ngúm. Anh giật mình, loạng choạng trong bóng tối hoàn toàn. Đô thị ngoài kia rực sáng, nhưng nơi anh đứng là bóng tối tuyệt đối.

“Mày… là một phần của chúng nó…” một giọng nói ma quái vang lên ngay bên tai Hùng, lạnh buốt như băng.

Hùng lùi lại, bật chiếc bật lửa Zippo lên, ánh lửa nhỏ nhoi run rẩy chiếu sáng khuôn mặt căng thẳng của anh. Anh nhìn thấy.

Trước mặt anh, dọc theo hành lang bê tông, xuất hiện những vết chân ẩm ướt, nhỏ nhắn, giống như chân của một cô gái trẻ. Vết chân không có dấu vân, chỉ là một mảng ẩm ướt nhạt nhòa, nhưng chúng đang tiến thẳng về phía anh.

Hùng biết Hồn Ảnh đang ở đó, đang bao vây anh. Anh rút súng ra, mặc dù anh biết nó vô dụng.

“Linh! Nguyễn Thị Linh! Tôi không phải là kẻ thù của cô! Tôi là thám tử Hùng! Tôi đang điều tra vụ án của cô!” Hùng hét lên, giọng anh vang vọng đến rợn người.

Tiếng rít giận dữ đột ngột im bặt. Chỉ còn lại tiếng gió rít.

Vệt chân dừng lại. Và sau đó, chiếc bật lửa của Hùng cũng bị tắt phụt.

Trong bóng tối, Hùng nghe thấy tiếng động ở tầng trên. Tiếng đổ vỡ và tiếng la hét sợ hãi của một người đàn ông. Đó là Trần Phong.

Hồn Ảnh đã tìm thấy mục tiêu của cô ta.

Hùng chạy lên cầu thang, ba bậc một. Anh biết nếu Trần Phong chết ngay lúc này, bí mật về cái chết và nơi Linh bị trấn yểm sẽ biến mất mãi mãi.

Khi đến tầng 30, Hùng thấy một cảnh tượng hỗn loạn. Đồ đạc trong phòng điều hành tạm bợ bị hất tung. Trần Phong, một gã thanh niên kiêu căng, giờ đang co rúm trong góc phòng, run rẩy và gào thét không thành tiếng.

Trên trần nhà, đèn halogen nhấp nháy điên cuồng. Hùng nhìn thấy nó.

Một cái bóng đen mờ ảo, cao lớn, đang lơ lửng phía trên Trần Phong. Cái bóng không có hình dạng rõ ràng, nhưng Hùng cảm nhận được sự thù hận cuộn xoáy trong đó. Cái bóng từ từ hạ xuống, bắt đầu siết chặt lấy cổ Trần Phong.

Trần Phong giãy giụa, tay cào cấu trong không khí.

Hùng chiếu đèn pin vào cái bóng, hét lên: “Dừng lại, Linh! Cô muốn công lý! Giết hắn sẽ không mang lại công lý cho cô!”

Giọng nói của Hùng dường như có tác dụng. Cái bóng dừng lại, quay đầu về phía anh, một luồng khí lạnh buốt xộc thẳng vào mặt Hùng.

“Công lý… là máu…” Giọng nói vang lên, lần này mạnh mẽ và rõ ràng hơn, nhưng đầy sự đau đớn bị bóp nghẹt.

Hùng thấy, ngay trong trung tâm của cái bóng đen đó, ánh lên một chấm sáng mờ ảo, màu trắng đục. Đó là chiếc khuy áo thứ tư, biểu tượng của sự kết thúc.

Hùng biết mình phải làm gì. Anh không thể chiến đấu với ma quỷ bằng súng. Anh phải tìm ra nơi phong ấn, nơi Linh bị giam cầm, để giải thoát cô ấy.

Trong lúc Hùng đang cố gắng xoa dịu Hồn Ảnh, Trần Phong, trong cơn điên loạn, đã lợi dụng cơ hội lao về phía một chiếc máy khoan hạng nặng gần đó. Hắn ta túm lấy một thanh sắt và tấn công Hùng, nghĩ rằng Hùng là một phần của sự trả thù.

Hùng tránh được, nhưng sự xao lãng này đã cho Hồn Ảnh một cơ hội. Cái bóng đen lại lao xuống Trần Phong. Hùng biết thời gian đã hết.

Anh chỉ có một hy vọng: tìm được nơi phong ấn Linh Khí, nơi được gọi là “an vị” ở tầng hầm. Anh phải chạy!