MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBáo Thù Đô Thị Ma QuỷChương 6: PHONG ẤN VÀ LỜI THÚ TỘI TRONG TẦNG HẦM

Báo Thù Đô Thị Ma Quỷ

Chương 6: PHONG ẤN VÀ LỜI THÚ TỘI TRONG TẦNG HẦM

1,129 từ · ~6 phút đọc

Thám tử Hùng bị Trần Phong tấn công bất ngờ. Hắn ta, trong cơn hoảng loạn tột độ dưới sự áp chế của Hồn Ảnh, nghĩ rằng Hùng là kẻ đồng lõa của linh hồn. Hùng tránh được thanh sắt và tung một cú đấm vào thái dương Trần Phong, khiến hắn ngã ra sàn bê tông lạnh lẽo, tạm thời bất tỉnh.

Cùng lúc đó, Hồn Ảnh của Linh rít lên giận dữ, cái bóng đen đột nhiên tan rã rồi tái hợp, hướng về phía Hùng với tốc độ kinh hoàng.

“Nơi phong ấn! Cô không thể giết hắn ở đây!” Hùng hét lên, sử dụng hết sức lực còn lại để chạy khỏi tầng 30. Anh biết Linh, dù là một linh hồn báo thù, vẫn bị ràng buộc bởi sức mạnh của nơi giam giữ cô.

Anh lao xuống cầu thang bộ, băng qua các tầng trống rỗng. Tiếng rít gào của Hồn Ảnh vang vọng sau lưng anh, đôi khi ngay sát tai anh, khiến anh cảm thấy như phổi mình sắp nổ tung vì lạnh.

Khoảng tầng 10, Hùng cảm thấy sự truy đuổi chậm lại. Đúng như dự đoán của An, Linh bị giới hạn bởi một rào cản tâm linh nào đó, không thể tùy tiện hành động ngoài phạm vi của điểm neo và nơi bị phong ấn.

Mục tiêu của Hùng bây giờ là tầng hầm, nơi Đinh Quang Thắng đã thú nhận là có nghi thức an vị Linh Khí.

Tầng hầm của Tháp Vọng Cảnh tối om, rộng lớn như một mê cung. Mùi ẩm mốc và kim loại han gỉ nồng nặc. Nơi đây là nền móng, nơi linh khí bị trấn yểm.

Hùng dùng đèn pin rọi khắp nơi. Anh tìm kiếm bất cứ dấu hiệu nào của một nghi lễ, một vật phẩm tâm linh. Anh đi qua các khu vực chứa vật liệu xây dựng và máy móc cũ kỹ.

Đột nhiên, đèn pin của anh dừng lại ở một góc khuất. Đó là một khu vực đã được đổ bê tông kiên cố, nhưng có một bục xi măng vuông nhô lên một cách bất thường giữa sàn. Trên bục, một bức tượng nhỏ, không rõ hình dạng, đã bị đập vỡ, chỉ còn lại chân đế. Xung quanh chân đế có những vệt chất lỏng khô lại, trông như máu.

Đây chính là nơi phong ấn.

Hùng tiến đến gần. Hơi lạnh ở đây không phải là cái lạnh buốt xương của Hồn Ảnh, mà là cái lạnh thấm đẫm của sự chết chóc và oan khuất.

Khi Hùng đang kiểm tra khu vực, một tiếng động phía sau làm anh giật mình. Trần Phong đã tỉnh dậy, theo dõi Hùng từ lúc nào. Hắn ta không còn vẻ sợ hãi ma quỷ, mà thay vào đó là sự điên loạn của một kẻ bị dồn vào đường cùng. Hắn cầm một thanh sắt nhọn, nhếch mép cười một cách man rợ.

“Mày! Mày là người của con đó phải không?” Trần Phong gầm lên, xông thẳng về phía Hùng. “Mày muốn lấy cái gì? Tao đã chôn nó ở đây! Mãi mãi!”

Hùng tránh được đòn tấn công. “Chôn cái gì, Phong? Linh? Mày đã làm gì cô ấy?”

Trong cơn tuyệt vọng, Trần Phong bắt đầu thú tội, giọng hắn lạc đi trong tiếng nấc điên dại. “Tao… Tao chỉ muốn dọa con đó thôi! Nó cứ phá hoại dự án! Tao đã… đưa nó đến đây, trên tầng cao nhất, để ép nó im miệng. Nhưng nó chống cự! Tao và lũ bạn… đã lỡ tay!”

Hắn ta dừng lại, ánh mắt nhìn vào khoảng không vô định. “Chúng tao đã làm cô ta bị thương nặng… Tao sợ quá, tao đã gọi người đến. Bố tao nói phải xử lý triệt để để bảo vệ dự án. Thầy cúng nói phải an vị Linh Khí… để nó không bao giờ trở lại.”

Trần Phong chỉ vào bục xi măng: “Tao đã chôn nó ngay dưới đó! Tao đã đổ bê tông lên người nó! Thầy cúng nói rằng, khi xây dựng xong ngọn tháp này, Linh Khí sẽ mãi mãi bị khóa chặt! Mày thấy không? Công trình của tao! Mãi mãi là của tao!”

Lời thú tội này đã vạch trần toàn bộ sự thật kinh hoàng: Linh không chỉ bị sát hại, mà thi thể cô đã bị chôn ngay tại nền móng của công trình Tháp Vọng Cảnh, sau đó bị trấn yểm bằng một nghi thức tà thuật, biến cô thành Hồn Ảnh Thị Thành bị giam cầm.

Sự thật vừa được hé lộ, không gian tầng hầm đột nhiên rung chuyển dữ dội. Bụi bê tông rơi xuống, đèn điện chập chờn rồi tắt hẳn.

Tiếng rít gào của Hồn Ảnh lúc này không còn là âm thanh xa xăm nữa. Nó vang lên ngay bên tai Hùng, mạnh mẽ và điên cuồng, kèm theo tiếng kêu rắc rắc của vật liệu xây dựng.

Trên bức tường ngay cạnh nơi phong ấn, một vết nứt lớn đột ngột xuất hiện. Và từ bên trong vết nứt, một luồng khí đen kịt, lạnh lẽo tuôn ra, bao bọc lấy Trần Phong.

“Mày đã nói ra rồi. Trả giá đi.” Giọng Linh không phải tiếng rít nữa, mà là một tiếng gầm vang vọng, đầy quyền năng của một thực thể đã được giải thoát.

Trần Phong gào thét trong tuyệt vọng, hắn cố gắng chạy trốn nhưng dường như bị một lực vô hình giữ chặt. Cái bóng đen bám chặt lấy hắn, kéo hắn về phía bục xi măng.

Hùng biết mình phải làm gì. Anh không thể để Trần Phong chết như các nạn nhân trước. Anh cần hắn sống để chứng thực tội ác này trước pháp luật.

Anh lao đến, đẩy Trần Phong ra khỏi vùng ảnh hưởng của Hồn Ảnh, đồng thời dùng xà beng đập mạnh vào bục xi măng, nơi Linh bị chôn vùi và bị phong ấn.

“Giải thoát cô ấy, Hùng! Giải thoát thi thể của cô ấy!” Lời cảnh báo của An vang vọng trong đầu anh.

Khi bê tông vỡ vụn, một luồng khí lạnh cực đại bùng lên, thổi bay Hùng và Trần Phong. Cùng lúc đó, chiếc khuy đồng thứ tư mà Hồn Ảnh đang giữ đã rơi xuống, lăn lóc trên mặt đất.

Linh, hay Hồn Ảnh Thị Thành, không còn là một cái bóng mờ ảo nữa. Cô hiện hình rõ ràng: một cô gái trẻ với chiếc áo khoác denim cũ kỹ, mái tóc đen dài rũ rượi, đôi mắt trống rỗng và đẫm máu. Cô đứng đó, giữa nền móng của công trình tội lỗi, nhìn Hùng và Trần Phong.

Hùng đối mặt trực tiếp với cô, biết rằng sự sống của anh và công lý cho Linh phụ thuộc vào khoảnh khắc này.