MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBáo Thù Đô Thị Ma QuỷChương 7: PHÁ VỠ PHONG ẤN VÀ LỜI HỨA CỦA THÁM TỬ

Báo Thù Đô Thị Ma Quỷ

Chương 7: PHÁ VỠ PHONG ẤN VÀ LỜI HỨA CỦA THÁM TỬ

952 từ · ~5 phút đọc

Ánh sáng yếu ớt từ đèn pin hỏng của Hùng và một vài tia sáng mờ nhạt lọt qua cửa sổ tầng hầm chiếu rọi cảnh tượng kinh hoàng. Hồn Ảnh Linh đứng đó, hiện hình rõ ràng, không còn là cái bóng mờ. Khuôn mặt cô tái nhợt và méo mó vì thù hận, nhưng Hùng vẫn nhận ra được vẻ đẹp trẻ trung, can đảm mà anh từng thấy trong bức ảnh hồ sơ.

Cô ta nhìn Trần Phong, rồi nhìn Hùng. Sự thù hận tập trung vào Trần Phong, kẻ đã chôn vùi cô, nhưng sự nghi ngờ lại hướng về Hùng, người đã can thiệp vào cuộc trả thù cuối cùng.

“Anh… không thể ngăn cản tôi,” Giọng Linh vang lên, không phải bằng miệng, mà bằng tiếng vọng của nỗi đau và căm hận phát ra từ bức tường bê tông, khiến tai Hùng ù đi. “Tất cả bọn họ phải trả giá. Tất cả.”

Hùng đứng chắn giữa Linh và Trần Phong, kẻ đang nằm co quắp, nức nở.

“Linh, cô đã đúng. Họ đã làm điều kinh khủng với cô. Nhưng giết hắn sẽ chỉ biến cô thành một hồn ma vĩnh viễn bị ràng buộc bởi sự thù hận. Công lý sẽ không được thực thi,” Hùng nói, giọng anh cố gắng thật bình tĩnh, vượt qua sự sợ hãi đang bủa vây.

Anh chỉ vào chiếc bục xi măng đã bị nứt vỡ. “Nghi thức an vị đã giam cầm cô. Thi thể cô bị chôn ở đây. Chừng nào cô còn bị trấn yểm dưới nền móng tội lỗi này, chừng đó cô còn không được siêu thoát. Hãy để tôi giúp cô! Hãy để tôi đưa sự thật ra ánh sáng!”

Hùng nhặt chiếc khuy áo đồng thứ tư vừa rơi ra. Anh giơ nó lên. “Chiếc khuy này là bằng chứng, Linh. Bằng chứng về tội ác của Trần Phong và tập đoàn Thiên Thịnh. Hãy để nó phục vụ cho công lý của người sống, không phải báo thù của người chết.”

Linh lùi lại một bước, đôi mắt trống rỗng của cô nhìn chằm chằm vào chiếc khuy đồng trong tay Hùng. Có một sự giằng xé trong hồn ảnh cô, giữa sự đau đớn muốn trả thù và khát khao được giải thoát.

Đúng lúc đó, Trần Phong đột ngột tỉnh lại hoàn toàn. Hắn không còn sợ hãi Linh nữa, mà thay vào đó là sự sợ hãi bị bại lộ. Hắn nhận ra Hùng đang cố gắng tìm thi thể Linh để làm bằng chứng.

Trần Phong, với sức mạnh điên cuồng của một kẻ bị dồn vào chân tường, túm lấy một thanh xà beng khác, không tấn công Linh mà tấn công Hùng, cố gắng đoạt lại chiếc khuy áo. “Mày không thể! Bí mật phải chết cùng mày! Mày không thể làm hỏng dự án của tao!”

Hùng vừa phải né tránh Linh đang bối rối, vừa phải chiến đấu với Trần Phong điên cuồng. Thanh xà beng của Trần Phong quẹt qua cánh tay Hùng. Hùng nghiến răng, đẩy Trần Phong về phía bục xi măng đã vỡ.

“Cũng tốt thôi!” Trần Phong hét lên, “Tao sẽ chôn vùi cả mày và con đó cùng nhau!” Hắn dùng xà beng đập mạnh xuống khu vực vừa bị nứt, cố gắng làm đổ sập nền móng.

Hành động của Trần Phong đã kích động Linh. Hồn Ảnh Linh rít lên một tiếng khủng khiếp, luồng khí lạnh cực độ tập trung lại, tạo thành một bàn tay vô hình khổng lồ siết chặt lấy Trần Phong, nâng hắn lơ lửng giữa không trung.

“Trần Phong! Ngay bây giờ! Chỉ nơi mày chôn cô ấy!” Hùng hét lên, đồng thời dùng hết sức lực của mình, dùng chiếc xà beng khác đục sâu vào khu vực trung tâm của bục xi măng.

Khi mũi xà beng của Hùng chạm đến một vật mềm, tiếng thét của Trần Phong đột ngột tắt ngấm. Hồn Ảnh Linh quay lại nhìn Hùng. Sự thù hận trong mắt cô bị thay thế bằng một thoáng kinh ngạc và đau đớn tột cùng.

Hùng biết anh đã tìm thấy. Anh dùng tay bới những mảnh bê tông và đất đá. Cuối cùng, anh nhìn thấy.

Đó là bộ hài cốt của Linh. Thi thể cô bị chôn vùi trong tư thế cuộn tròn, trên người vẫn còn sót lại chiếc áo khoác denim rách nát.

Khi thi thể Linh được lộ ra, một luồng khói trắng mờ ảo thoát ra từ nơi chôn cất, bay thẳng lên trần nhà, phá vỡ đi sự u uất, lạnh lẽo của tầng hầm. Ngay lập tức, Hồn Ảnh Linh tan biến, ánh mắt thù hận được thay thế bằng một nụ cười giải thoát mờ nhạt trước khi tan vào hư vô. Sự trấn yểm đã bị phá vỡ hoàn toàn, linh hồn cô đã được giải thoát.

Trần Phong rơi xuống sàn, bất tỉnh, nhưng còn sống.

Hùng quỵ xuống, thở dốc. Cánh tay anh đau nhói, nhưng lòng anh tràn ngập cảm giác nhẹ nhõm đến khó tả. Công lý đã được thực thi một nửa. Linh đã được giải thoát. Bằng chứng nằm ngay trước mắt anh.

Tiếng còi xe cảnh sát vang vọng từ xa, cuối cùng cũng đã đến. Hùng biết anh sẽ phải giải thích về một bộ hài cốt bị chôn vùi, một kẻ chủ mưu điên loạn, và bốn chiếc khuy áo đồng. Không ai sẽ tin vào câu chuyện về Hồn Ảnh báo thù, nhưng Hùng có những bằng chứng vật chất không thể chối cãi.

Anh nhìn vào thi thể của Linh, rồi siết chặt chiếc khuy áo cuối cùng trong tay. “Yên nghỉ đi, Linh. Công lý sẽ được hoàn tất.”