MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBáo Tuyết Nhỏ Của Tôi Là Một Kẻ Cuồng YêuChương 1: VẬT THỂ LÔNG XÙ TRONG ĐÊM TUYẾT

Báo Tuyết Nhỏ Của Tôi Là Một Kẻ Cuồng Yêu

Chương 1: VẬT THỂ LÔNG XÙ TRONG ĐÊM TUYẾT

565 từ

Thành phố S vào tháng Mười Hai tựa như một viên pha lê khổng lồ bị vùi trong làn sương lạnh lẽo. Những ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống mặt đường nhựa ướt đẫm, tạo nên những vệt sáng loang lổ. Thẩm Nhất Ý đẩy cửa tiệm bánh "Bán Hạ", tiếng chuông gió bằng đồng khẽ reo lên một âm thanh trong trẻo, xua tan đi cái tĩnh mịch của đêm khuya.

Nhất Ý là một cô gái có khí chất rất đặc biệt. Ở tuổi 24, cô không chọn làm việc trong các tòa nhà chọc trời mà mở một tiệm bánh ngọt nghệ thuật. Cô xinh đẹp, nhưng vẻ đẹp đó không lộng lẫy kiểu minh tinh mà thanh tao, cổ điển, giống như một đóa trà hoa nở muộn. Nhưng có một bí mật mà không ai biết: Nhất Ý có thể nhìn thấy "linh khí".

Đêm nay, linh khí trong không khí rất lạ. Nó không phải là màu xám xịt của khói bụi, mà là một màu xanh lam nhạt, lạnh lẽo và run rẩy.

"Ai đó?" – Nhất Ý khẽ lên tiếng, đôi mắt phượng nheo lại nhìn về phía góc tối cạnh những thùng gỗ đựng nguyên liệu vừa giao đến.

Một tiếng "khè" nhỏ vang lên, đầy sự cảnh giác và đe dọa. Nhất Ý tiến lại gần, đôi giày cao gót gõ nhịp trên sàn đá. Dưới ánh sáng mờ ảo, cô nhìn thấy một cái bọc vải rách nát đang chuyển động. Từ trong đống giẻ rách, một cái đầu nhỏ xù xì thò ra.

Đó là một sinh vật có đôi tai hình tam giác to bản, phủ một lớp lông trắng muốt như tuyết, điểm xuyết những đốm đen huyền bí. Đôi mắt nó màu xanh lục bảo, trong vắt nhưng tràn đầy sự đau đớn và đề phòng. Nó không phải là mèo nhà. Với đôi bàn chân to và cái đuôi dài đang cuộn chặt, Nhất Ý nhận ra đây là một con báo tuyết con.

Nhưng lạ thay, bao quanh nó là một luồng linh khí cực mạnh nhưng đang suy kiệt. Đây là một kẻ thuộc Linh tộc – những sinh vật huyền bí sống song song với thế giới loài người.

"Nhóc con, em bị thương sao?" – Giọng Nhất Ý bỗng mềm xuống. Cô không sợ báo, cô chỉ sợ những thứ không có lông.

Cô quỳ xuống, mặc kệ chiếc váy hoa đắt tiền chạm vào nền đất lạnh. Cô đưa tay ra, hơi ấm từ lòng bàn tay cô tỏa ra một mùi hương vani và bơ nhạt – mùi hương đặc trưng của tiệm bánh. Sinh vật kia ban đầu nhe răng, nhưng khi chạm phải ánh mắt dịu dàng của Nhất Ý, đôi tai nó khẽ cụp xuống. Nó ngửi ngửi tay cô, rồi bất ngờ ngã nhào vào lòng cô, hơi thở hổn hển.

Nhất Ý bế nó lên. Nó nặng hơn cô tưởng, và lớp lông kia mềm mượt đến mức khiến tim cô run rẩy. "Thôi được rồi, coi như chị xui xẻo nhặt nợ về nhà. Đừng có cắn chị đấy nhé."

Cô không biết rằng, khoảnh khắc cô ôm sinh vật ấy vào lòng, một khế ước linh hồn vô hình đã âm thầm được thiết lập. Và "chú mèo" này, tương lai sẽ không chỉ đơn giản là nằm trong lòng cô để được vuốt ve.