477 từ
Nhất Ý đưa chú báo nhỏ về căn hộ phía trên tiệm bánh. Cô cẩn thận dùng nước ấm lau sạch những vết máu khô trên bộ lông của nó. May mắn thay, vết thương không quá sâu, có vẻ như nó bị kiệt sức vì chạy trốn hơn là do va chạm vật lý.
Sau khi được ăn một bát sữa ấm (loại không có lactose mà cô vốn dùng làm bánh), chú báo nhỏ có vẻ đã lấy lại chút sức lực. Nó không còn gầm gừ mà bắt đầu quanh quẩn dưới chân cô. Cái đuôi dài, xù xì cứ quấn lấy cổ chân Nhất Ý mỗi khi cô di chuyển, giống như một sợi dây xích mềm mại.
"Tạm gọi em là A Tuyết nhé?" – Cô xoa xoa đôi tai mẫn cảm của nó.
A Tuyết khẽ gầm gừ trong cổ họng, một âm thanh trầm đục nghe như tiếng động cơ nhỏ. Nó nhảy phắt lên giường của cô, chiếm lấy vị trí trung tâm một cách tự nhiên như thể nó là chủ nhân căn nhà này từ lâu. Nhất Ý phì cười, cô đi tắm, định bụng sáng mai sẽ tìm cách liên lạc với một vài "người quen" trong giới linh dị để hỏi về tung tích của chú báo này.
Nửa đêm, không khí trong phòng bỗng nhiên nóng lên một cách bất thường.
Nhất Ý đang ngủ say thì cảm thấy có gì đó nặng trĩu đè lên người mình. Không phải là sức nặng của một con báo nhỏ 5kg, mà là một khối lượng lớn hơn nhiều. Cô lờ mờ mở mắt, và rồi tiếng hét bị nghẹn lại trong cổ họng.
Dưới ánh trăng mờ chiếu qua cửa sổ, không còn thấy con báo tuyết nào cả. Thay vào đó, nằm cạnh cô là một thiếu niên.
Cậu ta khoảng 18, 19 tuổi, có làn da trắng sứ và khuôn mặt đẹp đến mức phi thực tế. Sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng hơi nhợt nhạt. Cậu ta hoàn toàn khỏa thân, chỉ có một tấm chăn mỏng che ngang hông. Nhưng điểm khiến Nhất Ý kinh hoàng nhất chính là trên mái tóc đen rối bời của cậu ta vẫn còn nguyên đôi tai báo trắng muốt, và cái đuôi dài đang quấn chặt lấy eo cô.
"Ưm..." – Thiếu niên khẽ cựa mình, đôi mắt xanh lục bảo mở ra, nhìn chằm chằm vào Nhất Ý.
Cậu ta không nói gì, chỉ nghiêng đầu, đôi tai khẽ rung rinh một cái. Sau đó, trước sự ngỡ ngàng của cô, cậu ta chồm tới, dụi đầu vào cổ cô, hít hà mùi hương vani quen thuộc rồi khẽ gọi một tiếng bằng giọng nói trầm khàn, đứt quãng:
"Chị... đói..."
Nhất Ý hóa đá. Đây không phải là nuôi mèo, đây là nuôi một "mỹ nam tai mèo" trong truyền thuyết sao?