467 từ
Sáng hôm sau, tiệm bánh "Bán Hạ" đóng cửa treo biển "Nghỉ đột xuất".
Bên trong phòng khách, Thẩm Nhất Ý ngồi trên ghế sofa, tay cầm một chiếc phới lồng đánh trứng như thể đó là vũ khí phòng thân. Đối diện cô, thiếu niên tai mèo – lúc này đã được cô cưỡng ép mặc vào một chiếc áo thun rộng thùng thình và quần ngủ của cô – đang ngồi xổm trên ghế, đôi mắt tò mò quan sát mọi thứ.
"Nói lại xem, em là ai?" – Nhất Ý nghiêm giọng.
Thiếu niên chớp mắt, đôi tai báo tuyết cụp xuống vẻ tội nghiệp: "Tuyết Ngạn... Linh tộc... bị truy đuổi."
Cậu ta nói chuyện rất kiệm lời, dường như việc chuyển hóa sang hình người vẫn chưa hoàn thiện về mặt ngôn ngữ. Qua một hồi tra hỏi (và dỗ dành bằng bánh ngọt), Nhất Ý mới hiểu đại khái: Tuyết Ngạn là người thừa kế của một bộ tộc báo tuyết ở vùng núi phía Bắc. Do nội chiến, cậu bị ám hại và phải dùng cấm thuật để thoát thân, dẫn đến việc bị thoái hóa về hình dáng thú và lạc đến đây.
"Vậy bao giờ em mới biến lại thành báo được?" – Nhất Ý hỏi, lòng thầm nghĩ nếu để khách hàng nhìn thấy một mỹ nam có tai mèo trong tiệm thì chắc chắn cô sẽ lên báo lá cải ngay lập tức.
Tuyết Ngạn lắc đầu, cái đuôi sau lưng ngoe nguẩy: "Hết linh khí... cần ở bên chị... chị thơm."
Nói rồi, cậu ta lao đến, ôm chầm lấy thắt lưng Nhất Ý, mặt áp sát vào bụng cô. Nhất Ý đỏ bừng mặt, cố đẩy cái đầu lông xù kia ra: "Buông ra! Chúng ta là nam nữ thụ thụ bất thân!"
"Nhưng em là thú cưng mà?" – Tuyết Ngạn ngước lên, đôi mắt to tròn ngây thơ đến mức khiến sự lý trí của Nhất Ý bay sạch.
Cô thở dài, nhìn thiếu niên xinh đẹp nhưng ngốc nghếch này. Cô vốn là người thích sạch sẽ, ghét rắc rối, nhưng nhìn vết thương còn mờ trên cánh tay cậu ta, cô lại không đành lòng đuổi đi.
"Được rồi, nghe đây. Ở lại đây phải tuân theo 3 quy tắc: Một, không được tự ý biến hình trước mặt người lạ. Hai, không được leo lên giường chị ngủ. Ba, phải phụ việc trong tiệm."
Tuyết Ngạn gật đầu lia lịa, nhưng cái đuôi của cậu ta đã âm thầm quấn lấy cổ chân cô, đánh dấu chủ quyền một cách vô thức. Nhất Ý không hề biết rằng, cô vừa rước về một "ông tổ" có tính chiếm hữu cực cao, kẻ sẵn sàng gầm gừ với bất cứ người đàn ông nào dám đến gần tiệm bánh của cô.