MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBáo Tuyết Nhỏ Của Tôi Là Một Kẻ Cuồng YêuChương 11: CUỘC ĐỐI ĐẦU

Báo Tuyết Nhỏ Của Tôi Là Một Kẻ Cuồng Yêu

Chương 11: CUỘC ĐỐI ĐẦU

508 từ

Thẩm Khiết nhìn Tuyết Ngạn bằng ánh mắt sắc lẹm của một người làm nghề điều tra lâu năm. Cô cảm nhận được ở chàng trai này một sự nguy hiểm không thể gọi tên – không phải sự nguy hiểm của một tội phạm, mà là của một loài mãnh thú.

"Cậu tên gì? Quê quán ở đâu? Tại sao lại không có hồ sơ đăng ký tạm trú?" – Thẩm Khiết đặt cuốn sổ lên bàn, gõ nhịp đều đặn.

Nhất Ý đổ mồ hôi hột, cô vội vàng bưng một đĩa bánh kem dâu ra: "Chị hai, cậu ấy là... người dân tộc thiểu số ở vùng núi phía Bắc, giấy tờ bị thất lạc trong một vụ hỏa hoạn rồi. Em đang làm lại cho cậu ấy mà."

Tuyết Ngạn ngồi đối diện Thẩm Khiết, đôi mắt không hề né tránh. Cậu ghét người phụ nữ này. Không phải vì cô ấy là cảnh sát, mà vì cô ấy có mùi giống Nhất Ý – một sự liên kết máu mủ khiến cậu thấy ghen tị. Cậu muốn Nhất Ý chỉ thuộc về một mình mình, không chung đụng sự quan tâm với bất kỳ ai.

"Dân tộc gì mà mắt lại màu xanh thế này?" – Thẩm Khiết nheo mắt, tiến lại gần Tuyết Ngạn.

Bản năng phòng thủ của báo tuyết trỗi dậy. Tuyết Ngạn nhe răng, một tiếng gầm gừ cực nhỏ phát ra từ lồng ngực. Nhất Ý thấy tình hình không ổn, vội vàng chen vào giữa: "Mắt cậu ấy bị biến đổi do... do một loại gen hiếm! Chị hai, chị đừng làm cậu ấy sợ, cậu ấy nhút nhát lắm."

Thẩm Khiết hừ lạnh một tiếng: "Nhút nhát? Ánh mắt cậu ta muốn ăn tươi nuốt sống chị đến nơi rồi đấy. Nhất Ý, em đừng có bị vẻ ngoài của mấy đứa trẻ ranh này lừa gạt. Chị sẽ điều tra vụ này."

Khi Thẩm Khiết rời đi, không khí trong tiệm bánh lạnh xuống vài độ. Tuyết Ngạn bất ngờ túm lấy tay Nhất Ý, kéo cô lên tầng hai. Cậu đẩy cô xuống giường, thân hình cao lớn phủ bóng xuống người cô.

"Chị sợ cô ta?" – Cậu hỏi, giọng điệu đầy sự bất mãn.

"Đó là chị gái chị! Chị không sợ, nhưng chị lo cho em." – Nhất Ý thở hổn hển.

Tuyết Ngạn áp mặt vào ngực cô, lắng nghe nhịp tim dồn dập của cô. Đôi tai báo của cậu lộ ra, cọ xát vào làn da cổ mịn màng của Nhất Ý. "Đừng lo cho em. Hãy lo cho bản thân chị đi. Chị cứ tốt với người khác như vậy, em sẽ không kiềm chế được mà giấu chị vào rừng sâu đâu."

Cái đuôi của cậu quấn chặt lấy chân Nhất Ý, kéo cô lại gần hơn. Sự chiếm hữu của Tuyết Ngạn ngày càng trở nên lệch lạc và mãnh liệt. Cậu không muốn làm thú cưng nữa, cậu muốn làm người đàn ông của cô, kẻ thống trị duy nhất trong thế giới của cô.