MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBáo Tuyết Nhỏ Của Tôi Là Một Kẻ Cuồng YêuChương 12: ĐÊM TRĂNG MÁU

Báo Tuyết Nhỏ Của Tôi Là Một Kẻ Cuồng Yêu

Chương 12: ĐÊM TRĂNG MÁU

584 từ

Đêm mười lăm tháng Giêng, bầu trời thành phố S không có màu xanh đen thường thấy mà chuyển dần sang một sắc đỏ thẫm rợn người. Người dân bình thường chỉ nghĩ đó là hiện tượng thiên văn hiếm gặp, nhưng đối với thế giới linh dị, đây là "Đêm trăng máu" – thời điểm mà những lời nguyền cổ xưa có sức mạnh lớn nhất.

Trong tiệm bánh, Tuyết Ngạn đang quằn quại trên sàn nhà. Cơ thể cậu dường như đang bị xé rách ra. Lần này, sự biến đổi không còn êm đềm như trước. Linh ấn trên trán cậu phát ra ánh sáng đỏ rực, thiêu cháy cả lớp không khí xung quanh.

"Nhất Ý... đi đi... chạy mau!" – Tuyết Ngạn gầm lên, móng vuốt của cậu cào nát sàn gỗ.

Nhất Ý không chạy. Cô quỳ xuống, ôm lấy cái đầu đang nóng ran của cậu vào lòng. "Chị đã nói rồi, chị không bỏ rơi em!"

Từ ngoài cửa tiệm, những luồng khói đen bắt đầu len lỏi vào. Con mèo đen – Ảnh Miêu – lại xuất hiện, nhưng lần này đi cùng nó là hai gã đàn ông mặc trường bào đen, khuôn mặt trắng bệch không có sức sống.

"Điện hạ, đến lúc về chịu tội rồi. Đem theo cả con người này, chúng ta sẽ dùng máu của cô ta để làm lễ hiến tế cho linh ấn của ngài."

Tuyết Ngạn nghe thấy từ "hiến tế", đôi mắt cậu hoàn toàn biến thành màu đỏ ngầu của máu. Một luồng linh lực khổng lồ bùng nổ, hất văng mọi đồ đạc trong tiệm. Cậu đứng dậy, nhưng lần này không phải là hình dạng thiếu niên yếu ớt. Cậu cao lớn hơn, mái tóc dài ra, và một bộ giáp bằng băng tuyết bao phủ lấy cơ thể.

"Ai dám động vào cô ấy... phải chết!"

Tuyết Ngạn lao ra ngoài như một vệt sáng trắng. Nhất Ý thấy vậy, cô không chịu ngồi yên. Cô nhớ đến hầm ngầm của bà ngoại, nơi cất giữ những lá bùa trấn giữ linh khí. Cô cầm lấy một nắm bột mì đặc biệt (đã được trộn linh lực) và cây xẻng bạc, chạy theo bóng lưng của Tuyết Ngạn.

Trận chiến nổ ra giữa con phố vắng. Tuyết Ngạn một mình đối đầu với ba tên sát thủ linh tộc. Máu của báo tuyết rơi xuống mặt đường, đóng băng ngay lập tức thành những đóa hoa bỉ ngạn màu trắng đỏ.

Nhất Ý từ phía sau bất ngờ tung nắm bột linh lực về phía Ảnh Miêu, khiến nó bị bỏng rát. Nhưng một tên sát thủ khác đã nhân cơ hội đó, phóng một mũi tên băng về phía tim cô.

"Nhất Ý!!!" – Tuyết Ngạn thét lên một tiếng xé lòng. Cậu không kịp suy nghĩ, dùng chính cơ thể mình chắn trước mũi tên đó.

Mũi tên băng xuyên qua vai Tuyết Ngạn, máu bắn tung tóe lên mặt Nhất Ý. Cảm giác ấm nóng của máu khiến lý trí của Nhất Ý nổ tung. Cô nhận ra, mình không chỉ yêu một chú báo nhỏ, mà cô yêu kẻ điên cuồng bảo vệ mình này.

Giữa đêm trăng máu, một khế ước mới được thành lập. Không phải chủ nhân và thú cưng, mà là sự cộng sinh linh hồn. Tuyết Ngạn ôm lấy Nhất Ý, đôi tai báo áp sát vào tai cô, thì thầm: "Nếu phải chết, em cũng sẽ mang chị theo. Chị đừng mong trốn thoát."