MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBáo Tuyết Nhỏ Của Tôi Là Một Kẻ Cuồng YêuChương 13: CHIẾN THẦN TRỞ THÀNH "BÉ NGOAN"

Báo Tuyết Nhỏ Của Tôi Là Một Kẻ Cuồng Yêu

Chương 13: CHIẾN THẦN TRỞ THÀNH "BÉ NGOAN"

502 từ

Trận chiến đêm Trăng Máu đã để lại một đống đổ nát trong tiệm bánh "Bán Hạ". Tuyết Ngạn, sau khi đỡ mũi tên băng cho Nhất Ý, đã kiệt sức và hóa thân trở lại thành một chú báo nhỏ. Nhưng lần này, bộ lông trắng muốt của cậu không còn mượt mà mà dính đầy vệt máu khô và ám mùi khói của linh lực đen.

Nhất Ý thức trắng đêm. Cô quỳ bên cạnh chiếc giỏ mây, đôi tay run rẩy dùng gạc thấm nước ấm lau nhẹ từng tấc lông cho cậu. Nước mắt cô không tự chủ được mà rơi xuống, thấm vào lớp lông xù của Tuyết Ngạn.

"Đồ ngốc này... đã bảo là phải chạy đi cơ mà." – Cô thì thầm, giọng khàn đặc vì khóc.

Bất ngờ, chú báo nhỏ khẽ động đậy. Đôi mắt xanh lục bảo mở ra, nhưng nó không còn vẻ sắc sảo như mọi khi mà lờ đờ, đầy mệt mỏi. Thấy Nhất Ý khóc, Tuyết Ngạn cố gắng vươn cái lưỡi nhám của mình ra, liếm nhẹ lên giọt nước mắt trên má cô. Một âm thanh "gừ gừ" trầm thấp vang lên trong cổ họng như thể đang an ủi: Đừng khóc, em vẫn ở đây.

Sáng hôm sau, Nhất Ý quyết định không mở cửa tiệm. Cô treo biển "Sửa chữa" rồi bắt tay vào công cuộc hồi phục cho "vị cứu tinh" của mình. Nhất Ý nhớ đến những ghi chép của bà nội về việc chữa trị cho Linh tộc: Linh thú bị thương bởi băng pháp cần được sưởi ấm bằng hỏa khí và linh dược từ mật hoa.

Cô hầm một nồi súp thảo mộc với nhân sâm và kỷ tử, mùi thơm dịu nhẹ lan tỏa khắp căn phòng. Tuyết Ngạn lúc này đã có thể cử động, cậu không chịu nằm trong giỏ mà cứ lết cái chân bị thương, bò lên đùi Nhất Ý khi cô đang ngồi canh nồi súp. Cậu cuộn tròn lại, đầu dụi vào bụng cô, cái đuôi dài thỉnh thoảng lại quấn lấy cổ tay Nhất Ý như một sợi dây xích mềm mại.

Sự chiếm hữu của Tuyết Ngạn ngay cả khi ở hình dáng thú vẫn vô cùng mạnh mẽ. Mỗi khi Nhất Ý đứng dậy đi lấy đồ, cậu lại dùng hàm răng nhỏ cắn nhẹ vào gấu áo cô, mắt rơm rớm như sắp bị bỏ rơi. Nhất Ý vừa buồn cười vừa xót xa, cô đành phải bế cậu trên tay suốt cả ngày.

"Em đúng là cái đuôi nhỏ mà, Tuyết Ngạn." – Cô hôn nhẹ lên đỉnh đầu cậu.

Trong khoảnh khắc đó, linh lực trong người Tuyết Ngạn bỗng nhiên dao động mạnh mẽ. Sự dịu dàng của Nhất Ý giống như liều thuốc kích thích, giúp cậu phục hồi nhanh hơn cả dự kiến. Nhưng có một điều Nhất Ý không biết, mũi tên băng kia có độc, và cách duy nhất để giải hoàn toàn là... sự hòa hợp linh thể.