571 từ
Ba ngày sau, Tuyết Ngạn đã có thể biến lại thành hình người, dù đôi tai và đuôi thỉnh thoảng vẫn hiện ra do linh lực chưa ổn định. Đúng lúc này, một "vị khách không mời" lại xuất hiện tại tiệm bánh.
Đó là Lục Tư Thành – một tổng tài trẻ tuổi chuyên kinh doanh bất động sản, cũng là người từ lâu đã nhắm đến việc thu mua lại khu đất của tiệm "Bán Hạ" để xây trung tâm thương mại. Anh ta bước vào tiệm với bộ vest thủ công đắt tiền, phong thái cao ngạo và mang theo một hộp quà trang trọng.
"Nhất Ý, tôi nghe nói tiệm của em gặp sự cố đêm qua. Tôi có mang ít thuốc bổ và... một bản hợp đồng mới." – Lục Tư Thành đặt hộp quà lên bàn, ánh mắt nhìn Nhất Ý đầy vẻ chiếm hữu của một kẻ săn mồi thương trường.
Tuyết Ngạn lúc này đang đứng sau kệ bánh, đôi mắt xanh nheo lại đầy nguy hiểm. Cậu cảm nhận được mùi của tiền bạc và sự giả dối từ người đàn ông này. Đặc biệt, cách anh ta gọi "Nhất Ý" khiến huyết quản của Tuyết Ngạn sôi lên.
"Cảm ơn Lục tổng, nhưng tôi đã nói rồi, tiệm bánh này tôi sẽ không bán." – Nhất Ý lạnh nhạt từ chối.
Lục Tư Thành không bỏ cuộc, anh ta bước tới định nắm lấy tay Nhất Ý: "Em đừng bướng bỉnh nữa, một cô gái yếu ớt như em làm sao đối phó được với những kẻ phá hoại..."
Chưa kịp chạm vào tay Nhất Ý, một bàn tay gân guốc, trắng lạnh đã chụp lấy cổ tay Lục Tư Thành. Tuyết Ngạn xuất hiện như một bóng ma, khuôn mặt cậu lạnh lùng như băng giá vạn năm.
"Buông cô ấy ra." – Giọng Tuyết Ngạn trầm thấp nhưng đầy uy lực, khiến không khí trong phòng bỗng chốc giảm xuống vài độ.
Lục Tư Thành nhíu mày: "Cậu là ai? Nhân viên mới sao? Biết tôi là ai không mà dám..."
Tuyết Ngạn không nói nhiều, cậu chỉ hơi nhếch môi, để lộ chiếc răng khểnh sắc lẹm. Một luồng linh áp vô hình đè nặng lên vai Lục Tư Thành, khiến anh ta cảm thấy khó thở, mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra. Tuyết Ngạn ghé sát tai anh ta, thì thầm bằng ngôn ngữ của Linh tộc – một loại âm thanh nghe như tiếng gầm của dã thú: "Nếu còn dám chạm vào cô ấy, tôi sẽ khiến anh biến mất khỏi thành phố này mà không ai tìm thấy dấu vết."
Lục Tư Thành hoảng sợ run rẩy, vội vàng giật tay ra và chạy bán sống bán chết khỏi tiệm bánh.
Nhất Ý đứng bên cạnh, vừa ngạc nhiên vừa có chút... thỏa mãn. Cô quay sang nhìn Tuyết Ngạn: "Em lại dọa người ta rồi."
Tuyết Ngạn không trả lời, cậu lập tức kéo Nhất Ý vào lòng, ôm thật chặt như muốn khảm cô vào cơ thể mình. Đôi tai báo của cậu hiện ra, cọ xát vào cổ cô đầy nũng nịu nhưng cũng đầy đe dọa: "Chị là của em. Kẻ nào nhìn chị, em sẽ móc mắt kẻ đó. Kẻ nào chạm vào chị... em sẽ giết hắn."
Nhất Ý thở dài, cô biết chú báo nhỏ của mình đã thực sự hóa thành một kẻ cuồng si mất kiểm soát.