428 từ
Độc tố từ mũi tên băng cuối cùng cũng bộc phát tác dụng phụ. Sáng hôm sau tỉnh dậy, Nhất Ý thấy Tuyết Ngạn đang ngồi bên cửa sổ, nhìn ra ngoài với ánh mắt trống rỗng và lạnh lẽo đến đáng sợ.
"Tuyết Ngạn, em dậy rồi sao? Chị làm bánh tart trứng em thích này." – Nhất Ý mỉm cười đi tới.
Nhưng Tuyết Ngạn không quay đầu lại. Khi cô đặt tay lên vai cậu, cậu liền gạt tay cô ra bằng một lực rất mạnh, khiến cô ngã nhào xuống sàn. Ánh mắt cậu nhìn cô không còn sự ấm áp hay dính người thường ngày, mà là sự xa lạ và thù địch.
"Con người... bẩn thỉu. Đừng chạm vào tôi." – Cậu lạnh lùng thốt lên.
Nhất Ý bàng hoàng. Độc tố đã khiến cậu quên đi những ngày tháng êm đềm ở tiệm bánh, chỉ để lại bản năng nguyên thủy của một linh thú hoàng tộc bị con người săn đuổi. Tuyết Ngạn lúc này không còn là "bé ngoan" của cô nữa, mà là một chiến binh lạnh lùng, tàn nhẫn của Linh tộc.
Cậu đứng dậy, chiều cao áp đảo khiến Nhất Ý cảm thấy ngột ngạt. Cậu bước tới, bóp cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt mình. "Mùi hương trên người cô... tại sao lại giống mùi của linh thể tôi? Cô đã làm gì tôi? Cô dùng tà thuật để trói buộc tôi sao?"
"Tuyết Ngạn, là chị mà! Chị đã cứu em..." – Nhất Ý nén đau đớn, cố gắng giải thích.
Tuyết Ngạn cười lạnh, cái đuôi báo của cậu quất mạnh xuống sàn nhà tạo thành một vết nứt dài. "Cứu tôi? Con người chỉ muốn thuần hóa chúng tôi thành thú vui. Nhưng nhìn cô... cũng có chút nhan sắc. Nếu cô đã muốn trói buộc tôi, vậy thì chuẩn bị tinh thần làm nô lệ cho tôi đi."
Cậu cúi xuống, hôn lên môi cô một cách thô bạo, không hề có sự dịu dàng mà chỉ có sự chiếm đoạt và trừng phạt. Nhất Ý cảm nhận được vị mặn của nước mắt và vị đắng của sự tuyệt vọng. Tuy nhiên, giữa nụ hôn đó, cô vẫn nhận ra một điều: Dù ký ức có mất đi, nhưng linh hồn của Tuyết Ngạn vẫn không ngừng khao khát cô.
Nhất Ý thầm thề trong lòng, dù Tuyết Ngạn có biến thành ác ma, cô cũng sẽ dùng tình yêu và những chiếc bánh ngọt của mình để mang "chú báo nhỏ" của cô trở về.