460 từ
Buổi chiều, tiệm bánh đón một vị khách quen thuộc. Trình Kiêu - một bác sĩ thú y trẻ tuổi, hào hoa, vốn đã theo đuổi Nhất Ý từ lâu. Anh ta bước vào với một bó hoa ly trên tay, nụ cười rạng rỡ.
"Nhất Ý, tối nay em có rảnh không? Anh mới tìm được một nhà hàng Pháp rất..."
Lời chưa nói hết, Trình Kiêu cảm thấy một luồng khí lạnh buốt sống lưng. Từ phía sau quầy bar, một đôi mắt xanh như băng đang nhìn anh ta chằm chằm. Tuyết Ngạn đứng bật dậy, bản năng của một loài thú săn mồi trỗi dậy. Trong mắt cậu, người đàn ông này đang mang theo một mùi hương rất khó chịu - mùi của những loài động vật khác và đặc biệt là mùi "muốn chiếm đoạt" nhắm vào Nhất Ý.
"Ai đây?" - Trình Kiêu ngạc nhiên nhìn chàng trai lạ mặt mặc áo thun quá khổ.
"À, đây là... em họ xa dưới quê lên phụ giúp em." - Nhất Ý lúng túng giải thích, đồng thời kín đáo ra hiệu cho Tuyết Ngạn ngồi xuống.
Nhưng Tuyết Ngạn không ngồi. Cậu bước tới, chắn giữa Nhất Ý và Trình Kiêu. Với chiều cao gần 1m90, cậu hoàn toàn áp đảo vị bác sĩ kia. Cậu cúi xuống, ngửi ngửi bó hoa ly rồi hắt xì một cái rõ to, sau đó dùng giọng nói khàn khàn nhưng đầy uy lực:
"Hoa... thối. Chị không thích. Đi ra."
"Tuyết Ngạn! Không được vô lễ!" - Nhất Ý hốt hoảng kéo áo cậu.
Trình Kiêu hơi sượng mặt, nhưng vẫn cố giữ lịch sự: "Cậu em họ này có vẻ... thẳng tính nhỉ? Nhất Ý, tối nay em..."
"Chị ấy bận rồi." - Tuyết Ngạn ngắt lời, bàn tay cậu siết chặt lấy vai Nhất Ý, kéo cô sát vào lồng ngực mình. Cái đuôi của cậu (may mà có chiếc áo rộng che đi) đang đập liên hồi vào chân ghế, thể hiện sự cáu kỉnh cực độ.
Khi Trình Kiêu rời đi trong sự nuối tiếc, Nhất Ý quay sang định mắng Tuyết Ngạn một trận. Nhưng khi nhìn thấy đôi mắt cậu đỏ hoe, đôi tai báo rũ rượi xuống vì tủi thân, cơn giận của cô bỗng tan biến.
"Sao em lại làm vậy? Anh ta là khách hàng lâu năm đấy."
"Hắn ta... muốn cướp chị." - Tuyết Ngạn lầm bầm, đầu dụi vào hõm cổ cô, giọng nói run run - "Chị là của em. Chị đã nhặt em về rồi mà."
Trái tim Nhất Ý lỡ một nhịp. Cô nhận ra, chú báo nhỏ này không chỉ coi cô là chủ nhân, mà còn có một sự chiếm hữu nguyên thủy và mãnh liệt đến mức khiến cô thấy... ngọt ngào.