MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBáo Tuyết Nhỏ Của Tôi Là Một Kẻ Cuồng YêuChương 6: BÍ ẨN TRONG ĐÊM

Báo Tuyết Nhỏ Của Tôi Là Một Kẻ Cuồng Yêu

Chương 6: BÍ ẨN TRONG ĐÊM

454 từ

Đêm mười lăm, ánh trăng tròn vành vạnh như một chiếc đĩa bạc treo lơ lửng giữa trời. Thành phố S về đêm bỗng trở nên ma mị hơn. Trong căn hộ phía trên tiệm bánh, Nhất Ý cảm thấy một luồng linh khí dao động dữ dội.

Cô giật mình tỉnh giấc bởi tiếng rên rỉ đau đớn phát ra từ phòng khách. Khi chạy ra, cô thấy Tuyết Ngạn đang cuộn tròn trên sàn nhà, cơ thể cậu phát ra luồng ánh sáng xanh nhạt yếu ớt. Đôi tai báo và chiếc đuôi hiện rõ mồn một, nhưng lần này, trên trán cậu còn xuất hiện một ký tự cổ xưa màu vàng kim - linh ấn của hoàng tộc Báo Tuyết.

"Tuyết Ngạn! Em sao thế?" - Nhất Ý lao đến, ôm lấy cơ thể đang nóng như lửa đốt của cậu.

"Nóng... đau quá..." - Mồ hôi thấm đẫm mái tóc Tuyết Ngạn.

Hóa ra, vào đêm trăng tròn, linh lực của Linh tộc sẽ đạt đỉnh điểm. Với một người đang bị thương và mất đi căn bản như Tuyết Ngạn, đây là một cực hình. Cơ thể cậu đang đấu tranh giữa việc hóa thú hoàn toàn để giảm đau và việc giữ lại hình người để được ở bên cô.

Nhất Ý cuống cuồng. Cô nhớ lại những gì bà ngoại từng dạy về việc điều hòa linh khí. Cô áp hai bàn tay mình vào thái dương cậu, nhắm mắt lại và tập trung truyền toàn bộ sự bình tĩnh, hơi ấm của mình sang.

Trong cơn mê man, Tuyết Ngạn cảm thấy một dòng suối mát lành chảy vào tâm trí. Cậu lờ mờ mở mắt, thấy khuôn mặt lo lắng đến phát khóc của Nhất Ý. Bản năng hoang dã trỗi dậy, cậu không kiềm chế được mà vươn tay gáy cô, kéo cô vào một nụ hôn nồng cháy.

Đó không phải là một nụ hôn của con người, mà giống như một sự đánh dấu lãnh thổ. Răng khểnh của cậu khẽ chạm vào môi cô, vị ngọt của bánh ngọt và vị thanh mát của tuyết hòa quyện. Nhất Ý sững sờ, toàn thân tê liệt, nhưng cô không đẩy cậu ra. Cô cảm nhận được sự cô đơn và nỗi sợ hãi của sinh vật này.

Khi linh ấn trên trán mờ dần, Tuyết Ngạn thiếp đi trong vòng tay cô. Nhất Ý nhìn chàng trai đang ngủ say, đôi tai mèo thỉnh thoảng lại giật giật, cô khẽ thở dài, tay vuốt ve mái tóc cậu.

"Đồ ngốc này, chị phải làm sao với em đây?"

Đêm đó, cô biết rằng cuộc đời mình đã thực sự gắn chặt với định mệnh của Linh tộc báo tuyết này rồi.