645 từ
Sau nụ hôn bất ngờ đêm trăng tròn, bầu không khí trong tiệm bánh "Bán Hạ" trở nên vô cùng vi diệu. Thẩm Nhất Ý vốn là người tự tin, thời thượng, ấy vậy mà bây giờ mỗi khi đối diện với ánh mắt trong veo của Tuyết Ngạn, cô lại thấy tim mình đập như trống trận. Ngược lại, Tuyết Ngạn sau khi được "tiếp thêm linh lực" từ nụ hôn đó, vẻ ngoài của cậu càng trở nên rạng rỡ, làn da trắng sứ như phát sáng, và đặc biệt là cái đuôi báo tuyết của cậu cứ thích lộ ra ngoài nhiều hơn mỗi khi chỉ có hai người.
Sáng hôm đó, Nhất Ý đang cặm cụi trang trí cho mẻ bánh macaron mới. Cô cảm nhận được một luồng nhiệt nóng hổi sau lưng. Tuyết Ngạn không biết từ lúc nào đã đứng sát sạt, cằm tì lên vai cô, hơi thở vương mùi sữa ấm phả vào cổ Nhất Ý.
"Chị... nụ hôn đó, là 'khế ước' phải không?" - Tuyết Ngạn hỏi, giọng nói giờ đây đã tròn vành rõ chữ hơn, mang theo một chút trầm ấm quyến rũ của nam giới trưởng thành.
Nhất Ý run tay, khiến đường kem trên chiếc bánh bị lệch một đường. Cô vội quay lại, dùng chiếc xẻng làm bánh đẩy mặt cậu ra: "Khế ước cái đầu em! Đó là... là cấp cứu! Là hô hấp nhân tạo, hiểu không?"
Tuyết Ngạn chớp mắt, đôi tai báo ẩn hiện sau lớp tóc đen khẽ cụp xuống, trông đáng thương vô cùng: "Nhưng trong sách Linh tộc nói, chạm môi là giao phó cả đời. Chị hôn em rồi, chị phải chịu trách nhiệm."
Nhất Ý tức đến bật cười: "Em lấy đâu ra mấy cuốn sách đó? Hơn nữa, em là báo, chị là người. Chị chịu trách nhiệm bằng cách cho em ăn no mỗi ngày là tốt lắm rồi!"
Vừa dứt lời, chuông cửa tiệm reo lên. Một nhóm nữ sinh trung học bước vào, tiếng cười nói ríu rít làm phá tan bầu không khí ngột ngạt. Ngay lập tức, đôi mắt họ dán chặt vào Tuyết Ngạn - lúc này đang mặc một chiếc sơ mi trắng mở hai cúc đầu, khoe khéo xương quai xanh gợi cảm.
"Oa, anh nhân viên mới đẹp trai quá! Anh ơi cho em order một bánh dâu và... một số điện thoại của anh được không?" - Một cô bé bạo dạn trêu chọc.
Tuyết Ngạn không cười, khuôn mặt cậu lạnh tanh như băng tuyết vùng viễn bắc. Cậu liếc nhìn Nhất Ý, thấy cô vẫn đang cúi đầu làm bánh không nói gì, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi bực dọc khó tả. Cậu bước tới quầy, chẳng thèm nhìn khách hàng mà chỉ lạnh lùng phun ra ba chữ: "Hết bánh rồi."
"Hả? Nhưng em thấy trên kệ vẫn còn..." - Cô bé ngơ ngác.
"Hết rồi. Đi ra." - Tuyết Ngạn lặp lại, luồng linh áp từ người cậu vô tình tỏa ra khiến mấy cô bé sởn gai ốc, vội vàng chào rồi chạy biến.
Nhất Ý lúc này mới ngẩng đầu lên, tức giận: "Tuyết Ngạn! Em làm cái gì thế? Đó là khách hàng đấy!"
"Họ nhìn em. Em không thích." - Tuyết Ngạn bước tới, vòng tay ôm chặt lấy eo Nhất Ý từ phía sau, vùi đầu vào cổ cô như một thói quen - "Chỉ có chị được nhìn em thôi. Những người khác... đều muốn bắt em đi."
Cơn giận của Nhất Ý bỗng chốc tan biến khi nghe giọng nói run rẩy của cậu. Cô thở dài, bàn tay dính đầy bột mì khẽ xoa lên đôi tai lông xù đang run rinh của cậu. Cô không biết rằng, đây chính là khởi đầu cho một sự chiếm hữu cực đoan mà chú báo nhỏ này dành cho cô.