MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBáo Tuyết Nhỏ Của Tôi Là Một Kẻ Cuồng YêuChương 8: LINH MIÊU ĐEN

Báo Tuyết Nhỏ Của Tôi Là Một Kẻ Cuồng Yêu

Chương 8: LINH MIÊU ĐEN

554 từ

Cuối tuần, phố xá lên đèn rực rỡ. Nhất Ý quyết định dắt Tuyết Ngạn đi dạo công viên để cậu quen dần với thế giới loài người. Cô đeo cho cậu một chiếc mũ len rộng để che đi đôi tai, trông cậu chẳng khác nào một nam thần bước ra từ truyện tranh.

Khi đi ngang qua một con hẻm nhỏ vắng người, Tuyết Ngạn đột ngột dừng lại. Lông tơ trên người cậu dựng đứng, đôi mắt xanh lục bảo biến thành một đường chỉ dọc sắc lẹm.

"Ai? Ra đây!" - Cậu gầm nhẹ trong cổ họng.

Từ trong bóng tối, một con mèo đen tuyền bước ra. Nó không kêu "meo meo" như mèo thường, mà lại phát ra một giọng nói khàn đặc của đàn ông trung niên: "Tuyết Ngạn điện hạ, không ngờ ngài lại trốn ở một tiệm bánh ngọt rẻ tiền, làm thú cưng cho một con người thấp kém."

Nhất Ý giật mình, theo bản năng đứng chắn trước mặt Tuyết Ngạn. Cô có thể nhìn thấy luồng linh khí đen kịt, hôi thối tỏa ra từ con mèo đen đó. Đây là một "Ảnh Miêu" - sát thủ chuyên nghiệp của Linh tộc.

"Cút về báo cáo với chủ nhân của ngươi." - Tuyết Ngạn tiến lên, che chở hoàn toàn cho Nhất Ý sau lưng - "Ta không còn là điện hạ gì cả. Ta chỉ là Tuyết Ngạn của cô ấy."

Con mèo đen cười lạnh: "Ngài tưởng có thể trốn mãi sao? Linh ấn trên trán ngài đã thức tỉnh. Những kẻ săn lùng sẽ sớm đánh hơi thấy mùi hương của hoàng tộc báo tuyết. Và cô gái này..." - Đôi mắt mèo đen nhìn xoáy vào Nhất Ý - "...sẽ là người đầu tiên phải chết vì sự ích kỷ của ngài."

"Ngươi dám!" - Tuyết Ngạn phẫn nộ, bàn tay cậu hóa thành móng vuốt sắc lẹm, chém mạnh vào không khí.

Một luồng sáng xanh bùng lên, con mèo đen nhanh nhẹn né tránh rồi biến mất vào hư vô, chỉ để lại một lời đe dọa văng vẳng: "Đêm trăng máu sắp tới. Tận hưởng những ngày yên bình cuối cùng đi."

Suốt dọc đường về, Tuyết Ngạn không nói một lời. Cậu nắm chặt tay Nhất Ý đến mức khiến cô hơi đau. Về đến nhà, khi cánh cửa vừa đóng lại, cậu lập tức đẩy cô vào tường, hai tay chống hai bên, đôi mắt đỏ ngầu vì sợ hãi và giận dữ.

"Nhất Ý... chị có sợ em không?" - Cậu thì thầm, hơi thở hỗn loạn - "Em mang lại nguy hiểm cho chị. Em là một kẻ bị nguyền rủa."

Nhất Ý nhìn sâu vào đôi mắt đang dao động của cậu, cô không hề sợ hãi mà đưa tay áp lên má cậu, nhẹ nhàng nói: "Chị không sợ. Nếu em là báo, chị sẽ là hang động của em. Nếu em là kẻ bị săn đuổi, tiệm bánh này chính là pháo đài. Chị đã nói rồi, chị đã nhặt em về thì sẽ không bỏ rơi em."

Tuyết Ngạn sững sờ, rồi cậu òa khóc như một đứa trẻ, gục đầu vào vai cô mà nức nở. Một chiến thần của Linh tộc, giờ đây lại yếu lòng nhất trước sự dịu dàng của một cô gái nhân gian.