440 từ
Để giúp Tuyết Ngạn hồi phục sức mạnh nhanh hơn nhằm đối phó với những nguy hiểm sắp tới, Nhất Ý bắt đầu lục lại những công thức bánh cổ truyền của bà ngoại. Cô biết rằng, thảo mộc kết hợp với linh lực tự nhiên có thể tạo ra những loại "linh dược" dưới hình hài bánh ngọt.
Cả ngày hôm đó, Nhất Ý tự giam mình trong bếp. Cô dùng hoa tuyết liên (một loại thảo dược quý cô mua từ chợ đen linh dị) hòa cùng mật ong rừng nguyên chất và bột hạnh nhân. Cô dồn hết tâm trí, sự yêu thương và mong cầu bình an vào mẻ bánh.
Tuyết Ngạn ngồi ở cửa bếp, lặng lẽ ngắm nhìn dáng vẻ bận rộn của cô. Cậu cảm thấy một loại ấm áp mà hàng trăm năm sống ở Linh tộc lạnh giá cậu chưa bao giờ có được. Với cậu, Nhất Ý không chỉ là chủ nhân, cô là ánh sáng, là mục đích sống duy nhất.
"Xong rồi! Em ăn thử đi." - Nhất Ý bưng ra một chiếc bánh mousse màu trắng tinh khôi, trang trí bằng một bông hoa nhỏ màu xanh lam.
Tuyết Ngạn ngoan ngoãn ăn một miếng. Ngay lập tức, một dòng điện ấm áp lan tỏa từ thực quản ra khắp tứ chi. Những vết thương ngầm trong kinh mạch của cậu bắt đầu khép lại, linh lực vốn đã cạn kiệt nay bỗng dâng trào mạnh mẽ. Nhưng lạ nhất là, vị ngọt của bánh không dừng lại ở đầu lưỡi, mà nó khiến cậu cảm thấy rạo rực khắp người.
"Chị cho gì vào bánh thế?" - Giọng Tuyết Ngạn bỗng trở nên khàn đục, đôi mắt cậu nhuốm màu dục vọng nguyên thủy.
"Chỉ là tuyết liên và mật ong thôi mà..." - Nhất Ý lúng túng.
Cậu bước tới, ép cô vào quầy bếp, đôi tai báo dựng đứng lên đầy phấn khích: "Ngọt quá. Nhưng em vẫn thấy chưa đủ."
Nói rồi, cậu cúi xuống, hôn đi vệt kem dính trên khóe môi cô. Nụ hôn lần này không còn là "cấp cứu" hay "đánh dấu", nó mang theo sự khao khát chiếm hữu mãnh liệt. Đôi tay Tuyết Ngạn luồn vào mái tóc cô, giữ chặt đầu cô để nụ hôn sâu hơn. Nhất Ý thấy đầu óc mình quay cuồng, mùi hương nam tính thanh khiết của tuyết và vị ngọt của bánh hòa quyện làm một.
Bên ngoài, tuyết lại bắt đầu rơi, nhưng bên trong tiệm bánh "Bán Hạ", một ngọn lửa tình cảm đã chính thức bùng cháy, thiêu rụi mọi khoảng cách giữa người và thú.