Sau sự kiện Mạnh "Lờ Đờ" dùng vỏ khoai tây tấn công Sư thầy vì nhìn nhầm thầy thành Bạch Cốt Tinh, tinh thần của cả nhóm Bát Vị Hành Hành chính thức chạm đáy của sự hoảng loạn. Chùa Cựa Gà về đêm bỗng chốc trở thành một mê cung đầy rẫy những "thực thể" đáng sợ. Và nỗi sợ hãi này dẫn đến một hệ quả tất yếu: Phong trào đi vệ sinh nối đuôi.
Đúng 12 giờ đêm, Huy "Thề Cá Trê" bị cơn buồn đi ngoài hành hạ, nhưng không dám đi một mình. Hắn khều tất cả 7 thằng còn lại dậy. "Tao thề! Đứa nào không đi cùng tao, mai tao sẽ lén bỏ ớt vào kem đánh răng của nó!"
Thế là, tám thanh niên trai tráng, đứa cầm đèn pin, đứa cầm gậy, đứa cầm nắp nồi, nắm đuôi áo nhau tạo thành một con rết người dài ngoằng, rón rén bước ra phía dãy nhà vệ sinh nằm tách biệt sau vườn điều.
Duy "Tim Thỏ" đi giữa, miệng lẩm bẩm: "Tụi mày nắm chắc áo nhau nha, tao nghe nói ma hay hốt đứa đi cuối hoặc đứa đi đầu lắm đó." Phúc "Máy Cày" đi cuối, nghe xong liền nhảy phắt lên lưng thằng Bình "Cơ Khí": "Thế thì tao làm đứa ở giữa trên cao cho chắc!"
Cả nhóm đang đi, bỗng nhiên Mạnh "Lờ Đờ" – kẻ đang đeo chiếc kính cận được dán băng keo chi chít – khựng lại. Phía trước, ngay cạnh bể nước lộ thiên, có một cái bóng đen khổng lồ, to như một chiếc xe tải nhỏ, đang phát ra tiếng thở khò khè cực kỳ nặng nề.
"Tụi mày ơi... Thủy quái!" Mạnh thào thào, mắt trợn trừng. "Nó có sừng! Nó đang uống nước để lấy sức... ăn thịt tụi mình!"
Bình "Cơ Khí" lập tức rút "súng phun nước mắm mù tạt" ra, nhưng run quá nên xịt ngược vào mặt thằng Lâm "Diễn Sâu". Lâm chưa kịp diễn cảnh đau đớn thì cái bóng đen kia bỗng cử động. Đó không phải thủy quái, mà là một con bò tót rừng đi lạc vào chùa tìm nước uống.
Con bò tót, vốn dĩ đang yên tĩnh, bỗng nhiên bị ánh đèn pin của Mạnh rọi thẳng vào mắt. Nó cảm thấy bị xúc phạm.
"Đừng sợ! Để tao dùng 'Vô Ảnh Cước' trừ tà!" Huy Thề Cá Trê hét lên một câu đầy khí thế nhưng thực chất là định... bỏ chạy. Xui rủi sao, hắn trượt chân trên nền gạch rêu xanh, cú ngã khiến cái chân hắn văng ra, đạp trúng một cái thùng thiếc đựng nước gần đó.
RẦM! XOẢNG!
Tiếng động mạnh làm con bò tót giật mình. Trong bóng tối, con bò tung một cú đá hậu đầy uy lực về phía cái "vật thể lạ" vừa gây ồn ào. Cú đá hụt Huy nhưng lại trúng thẳng vào cái bể nước bằng xi măng cũ kỹ.
BÙM! Bể nước vỡ toác, nước từ trong bể tuôn ra như thác đổ, cuốn phăng cả 8 vị thí chủ đang nối đuôi nhau. "LŨ LỤT! THỦY QUÁI PHUN NƯỚC DIỆT TỘC RỒI!" Đăng "Mix Nhạc" gào lên trong khi đang lướt đi trên dòng nước cùng với cái bồ đoàn.
Tám thằng ướt sũng như chuột lột, đứa thì kẹt đầu vào xô, đứa thì đang ôm gốc cây điều khóc lóc. Con bò tót thấy đám sinh vật này quá "vô tri" và ồn ào, liền thong thả quay mông bỏ đi vào rừng, không quên để lại một tiếng khịt mũi đầy khinh bỉ.
Sư thầy từ liêu phòng chạy ra, tay cầm đèn dầu, chứng kiến cảnh tượng: Bể nước vỡ, sân chùa ngập ngụa, và 8 đệ tử đang nằm chồng lên nhau thành một đống hỗn độn, miệng vẫn không ngừng đọc bảng cửu chương để "trấn áp thủy quái".
Sư thầy đứng lặng nhìn cái bể nước tâm huyết của mình đã "hy sinh", rồi nhìn sang Huy đang ướt nhẹp: "Huy à, thầy dặn đi thiền để tịnh tâm, chứ thầy không dặn các con đi phá dỡ công trình công cộng của chùa bằng chân đâu."
Huy mếu máo: "Thầy ơi... con bò... con quỷ bò nó đá vỡ bể nước chứ không phải con!"
Sư thầy thở dài: "Con bò nó chỉ đá cái gì nó thấy 'vô tri' thôi. Thôi, các vị 'thủy quái' vào thay đồ đi, sáng mai cả đám ra gánh nước từ suối về đổ đầy cái bể mới cho thầy. Coi như là bài tập... rèn luyện cơ bắp tâm hồn."
Đêm đó, cả nhóm co quắp trong đống chăn ướt, vừa run vừa hận con bò tót. Tấn "Trà Sữa" lầm bầm: "Tao thề, mai tao sẽ đi tìm con bò đó để... xin lỗi nó, chứ gánh nước suối chắc tao rụng rời tay chân mất!"
Kiếp nạn gánh nước suối vẫn còn đó, nhưng tám báo thủ không hề biết rằng, Sư thầy đang có một kế hoạch "làm đẹp" cực kỳ kinh điển vào ngày mai để bù đắp cho sự tàn tạ của nhan sắc sau những đêm mất ngủ.