MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBát Quái Báo ĐờiChương 9: MẠNH MẤT KÍNH VÀ CUỘC GẶP GỠ VỚI "BẠCH CỐT TINH" QUÉT RÁC

Bát Quái Báo Đời

Chương 9: MẠNH MẤT KÍNH VÀ CUỘC GẶP GỠ VỚI "BẠCH CỐT TINH" QUÉT RÁC

868 từ · ~5 phút đọc

Sau đêm "thiền định Vinahouse" bị Sư thầy tóm gọn, cả nhóm Bát Vị Hành Hành rơi vào trạng thái kiệt quệ sức lao động. Nhưng đen đủi nhất vẫn là Mạnh "Lờ Đờ". Trong lúc hăng say nhảy Shuffle Dance tư thế ngồi, Mạnh đã vô tình hất văng chiếc kính cận 12 độ của mình vào một xó xỉnh nào đó trong chánh điện tối om.

Sáng sớm hôm sau, sương mù bao phủ chùa Cựa Gà dày đặc như nước cốt dừa. Mạnh thức dậy với một đôi mắt mà theo hắn mô tả là "nhìn đời qua filter làm mờ vĩnh viễn".

"Tụi mày ơi... tao thấy trần nhà đang chảy xuống," Mạnh quờ quạng tay chân trong không khí, vô tình chọc đúng vào lỗ mũi của Phúc Máy Cày.

"Chảy cái đầu mày! Tao đang ngủ!" Phúc gầm gừ.

Vì quá mót... đi giải quyết nỗi buồn sau một đêm uống quá nhiều nước mưa pha bột năng, Mạnh đành liều mình mò mẫm ra ngoài sân. Đối với một đứa cận 12 độ không kính, thế giới lúc này là một bộ phim kinh dị trừu tượng. Những bụi chuối là những con quái vật nhiều tay, và chiếc cổng chùa xa xa trông như cái miệng khổng lồ của một loài thú dữ.

Xoẹt... xoẹt... xoẹt...

Tiếng chổi tre quen thuộc lại vang lên từ phía sau vườn điều. Mạnh khựng lại, mồ hôi hột chảy ròng ròng. Qua đôi mắt nhòe nhoẹt, Mạnh thấy một bóng trắng toát, khẳng khiu, đầu tròn vo và đang cầm một vật dài ngoằng quơ qua quơ lại.

"Má ơi... Bạch Cốt Tinh!" Mạnh thào thào. "Nó đang... nó đang mài xương để chuẩn bị nấu canh mình rồi!"

Thực chất, đó là Sư thầy đang mặc bộ đồ lót màu trắng (đồ nội tự) để quét rác cho mát, đầu thầy trọc lóc phản chiếu ánh mặt trời le lói nên trông tròn vo và phát sáng. Nhưng trong mắt Mạnh, đó là một bộ xương khô biết đi.

Mạnh không dám chạy vì sợ "vong" đuổi theo, hắn chọn cách... bò. Mạnh bò lồm cồm trên sân gạch, miệng lầm bầm bảng cửu chương hệ nâng cao: "Chín lần một là chín... chín lần hai mười tám... quỷ dữ hãy tránh xa người lương thiện có kiến thức toán học!"

Đúng lúc đó, Sư thầy thấy có cái gì lù lù bò dưới đất, liền cầm chổi đi lại gần để xem. Thấy cái bóng trắng khổng lồ đang tiến về phía mình, Mạnh hoảng loạn tột độ. Hắn vớ được một cái xô nước để cạnh giếng, không cần biết bên trong có gì, hắn quăng thẳng về phía "Bạch Cốt Tinh".

"Tránh xa tao ra! Tao thề tao không ngon đâu! Thằng Phúc thịt nhiều hơn!" Mạnh gào lên.

Bép!

Một đống vỏ khoai tây và nước rửa bát đổ trùm lên người Sư thầy. Thầy đứng lặng giữa sân, một cái vỏ khoai vắt vẻo trên đầu. Thầy thở dài, giọng nói vẫn từ tốn nhưng mang theo chút "nghiệp lực":

"Mạnh à... thầy biết con nhìn kém, nhưng thầy không nghĩ con lại coi thầy là cái thùng rác của chùa đấy."

Mạnh nghe tiếng thầy, định thần lại, cố nheo mắt hết cỡ: "Thầy... thầy hả? Sao hôm nay đầu thầy... sáng hơn mọi khi vậy?"

Lúc này, bảy báo thủ còn lại nghe tiếng hét cũng chạy ra. Huy Thề Cá Trê thấy Sư thầy đầy vỏ khoai, lập tức quỳ xuống: "Con thề! Vụ này thằng Mạnh làm, không liên quan đến tụi con! Nó bị ma nhập nên mới dám 'khởi nghĩa' với thầy như vậy!"

Bình Cơ Khí chạy lại, nhặt chiếc kính của Mạnh bị kẹt trong kẽ gạch dưới hiên từ đêm qua, lau sạch rồi đeo vào mắt Mạnh.

Tách! Thế giới bỗng nhiên sắc nét đến tàn nhẫn. Mạnh nhìn thấy Sư thầy đang đứng đó, tay cầm chổi, đầu đầy vỏ khoai, gương mặt thầy hiện lên sự nhẫn nại đạt mức thượng thừa.

"Con... con xin lỗi thầy! Tại con thấy thầy trắng quá, lại cầm cái chổi dài ngoằng, con tưởng... con tưởng yêu quái đến bắt anh em con đi nộp mạng!" Mạnh lắp bắp.

Sư thầy cầm cái vỏ khoai trên đầu xuống, khẽ mỉm cười: "Thôi, coi như thầy trả nợ vụ nước mắm hôm qua. Nhưng để giải trừ 'tà khí' trong mắt con, sáng nay Mạnh sẽ đi cọ sạch 108 cái bậc thang từ cổng lên chùa bằng bàn chải đánh răng nhé. Cọ cho đến khi nào con thấy cái bậc thang nó 'sáng' như đầu thầy thì thôi."

Cả nhóm giải tán trong sự hả hê (trừ Mạnh). Duy Tim Thỏ vỗ vai Mạnh: "Mày hên đấy, thầy mà là Bạch Cốt Tinh thật thì giờ mày thành canh khoai tây rồi!"

Lâm Diễn Sâu lén đi sau lưng, giả tiếng xương kêu rắc rắc khiến Mạnh suýt chút nữa lại văng kính lần hai.

Hình phạt cọ bậc thang của Mạnh tưởng chừng đơn giản, cho đến khi cả nhóm phát hiện ra ở bậc thang thứ 50 có một "vị khách" không mời đang nằm tắm nắng – một con bò tót rừng đang cực kỳ khó tính.