Bước sang tuần thứ hai tại chùa Cựa Gà, nhóm "Bát Vị Hành Hành" đã bắt đầu thích nghi với mùi nước mắm thoang thoảng trong phòng và tiếng gáy như sấm động của Phúc Máy Cày. Tuy nhiên, Sư thầy có lẽ cảm thấy độ "vô tri" của tám đứa vẫn chưa được chuyển hóa thành sự tịnh tâm, nên thầy quyết định đưa vào một thử thách mới: Đại hội Thiền định mười hai giờ đêm.
"Thiền là để nhìn vào bên trong mình, không phải để nhìn xem thằng bên cạnh có đang ăn vụng lương khô hay không," Sư thầy phán một câu xanh rờn rồi thong thả bước về phía liêu phòng, để lại tám báo thủ ngồi xếp bằng trên những tấm bồ đoàn giữa sân chánh điện mờ ảo.
Không gian im phăng phắc. Gió núi rít qua khe cửa nghe như tiếng ai oán, và cái lạnh bắt đầu luồn vào cổ áo tràng. Duy Tim Thỏ, kẻ luôn có khả năng khuếch đại mọi âm thanh, bắt đầu nghe thấy tiếng "ù ù" trong tai mình.
"Tụi mày ơi... tao thấy thiền kiểu này nguy hiểm quá," Duy thào thào, mắt nhắm nghiền nhưng lông mày giật liên hồi. "Tao nghe bảo khi mình tĩnh lặng nhất, các linh hồn sẽ tưởng mình là... đồ vật nên chúng nó sẽ nhảy lên vai mình ngồi thiền chung."
Gia Huy Thề Cá Trê hé một mắt, run giọng mắng: "Mày im đi Duy! Tao thề, đứa nào còn nói về ma lúc này, tao sẽ... tao sẽ bắt nó ăn hết hũ chao của chùa."
Trong lúc cả nhóm đang đấu tranh tư tưởng dữ dội giữa việc "nhập định" và "nhập viện" vì sợ, thì Đăng Sàn Chùa – kẻ vốn không thể sống thiếu âm nhạc quá mười lăm phút – bắt đầu rơi vào trạng thái "vật vã". Đăng cảm thấy cái sự tĩnh lặng này quá đáng sợ, nó như một áp lực đè nặng lên màng nhĩ của hắn. Hắn cần một cái gì đó để xua tan không khí u ám này.
Lén lút như một kẻ trộm chuyên nghiệp, Đăng thò tay vào túi áo tràng, lôi ra một chiếc loa Bluetooth mini hình cái mõ mà hắn đã nhờ Bình Cơ Khí độ lại.
"Yên tâm đi anh em, tao có 'Nhạc Thiền 4.0'. Đảm bảo nghe xong là tâm tịnh như mặt hồ, ma quỷ nghe xong cũng phải lắc lư theo chứ không nỡ ám," Đăng thì thầm rồi bấm nút "Play".
Nhưng khốn khổ thay cho cả nhóm, Đăng vốn là dân chơi hệ nhạc sàn. Thay vì tiếng suối chảy hay tiếng chim hót, cái loa mini bỗng phát ra một đoạn intro cực gắt: "Chào mừng các bạn đến với bản Mix: Chú Đại Bi - Remix Vinahouse 2026 - Bay lên cùng Sư phụ!"
Tùng... Tùng... Tùng... Chát! Bùm... Bùm... Bùm... Chát!
Tiếng bass cực mạnh từ cái loa "độ" của Bình Cơ Khí đánh rung cả sàn gỗ chánh điện. Tám đứa đang trong tư thế kiết già bỗng nhiên bị giật nẩy lên theo nhịp nhạc. Duy Tim Thỏ hoảng loạn gào lên: "ĐỘNG ĐẤT! QUỶ ĐẤT TRỖI DẬY RỒI!"
"Tắt ngay Đăng ơi! Thầy mà ra là tụi mình đi đời!" – Huy gào lên nhưng chân tay hắn không hiểu sao lại cứ giật giật theo điệu Shuffle Dance dù đang ngồi xếp bằng.
Mạnh Lờ Đờ tháo kính ra, nhìn cái loa đang nhấp nháy đèn LED xanh đỏ tím vàng (do Bình Cơ Khí chế thêm), liền hét lớn: "Tụi mày ơi! Ma trơi đa sắc màu! Nó đang nhảy múa quanh cái mõ kìa!"
Đăng lúc này đã phê theo nhịp nhạc, hắn bắt đầu vừa tụng kinh theo lối Rap, vừa lắc đầu cực sung: "Nam mô... à thế làm sao mà... nam mô... bay cao nào anh em ơi!"
Đúng lúc cao trào, khi bản phối đến đoạn "Drop" cực mạnh khiến cả tám thằng không tự chủ được mà bắt đầu thực hiện những động tác "co giật ngôn ngữ cơ thể" (thực chất là nhảy sàn trong tư thế ngồi thiền), thì một bóng đen dài ngoằng từ cửa chánh điện đổ vào.
Nhạc bỗng tắt lịm. Một sự im lặng còn đáng sợ hơn cả lúc nãy bao trùm.
Sư thầy đứng đó, tay cầm chiếc gậy gỗ, ánh trăng chiếu từ sau lưng khiến thầy trông như một vị hộ pháp đang nổi giận. Cả nhóm bát vị hành hành lập tức rơi vào trạng thái "hóa đá". Duy Tim Thỏ sợ quá, giả vờ ngất xỉu ngay tại chỗ, đầu gục vào vai thằng Phúc Máy Cày.
Sư thầy thong thả bước lại gần, cầm cái loa Bluetooth lên, quan sát một hồi rồi khẽ nói: "Cái mõ này... âm thanh có vẻ hơi nặng đô so với chùa mình nhỉ? Thầy tưởng chùa mình có kiến chúa đang tổ chức vũ trường chứ."
Bình Cơ Khí nhanh nhảu chữa cháy: "Dạ bạch thầy... đây là máy... máy xua đuổi tà ma bằng sóng âm tần số cao do con mới phát minh ạ! Đăng nó đang... vận công để khuếch đại sóng âm thôi ạ."
Sư thầy nhìn Đăng, lúc này mồ h đổ ròng ròng, mặt tái mét: "Thế à? Vậy từ giờ đến sáng, tám đứa cứ giữ đúng cái 'tần số' này mà thiền nhé. Đăng, con cầm cái mõ này, gõ đúng nhịp 'bùm chát' đó cho các bạn thiền. Đứa nào sai nhịp, thầy bắt xuống bếp gọt mướp đắng bằng tay không."
Suốt đêm đó, giữa không gian thanh tịnh của chùa Cựa Gà, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng Cốc... Cốc... Cốc... Chát! yếu ớt từ bàn tay run rẩy của Đăng. Tám vị thí chủ vừa thiền vừa chảy nước mắt vì buồn ngủ và sợ hãi. Chúng nhận ra rằng, Sư thầy không cần dùng phép thuật, chỉ cần dùng đúng sự "vô tri" của chúng để trị chúng là đủ kinh điển rồi.
Mạnh Lờ Đờ nheo mắt nhìn về phía góc tối của chánh điện, thầm thì với Huy: "Huy ơi... tao thấy cái tượng hộ pháp phía sau thầy... hình như nãy giờ nó cũng gật đầu theo nhịp nhạc của thằng Đăng hay sao ấy..."
Huy Thề Cá Trê cắn răng: "Mày im đi Mạnh! Tao thề, lần sau thằng Đăng mà còn mang loa đi thiền, tao sẽ là đứa đầu tiên... nhảy cùng nó cho đỡ sợ!"
Bên ngoài, gió vẫn rít, rừng vẫn sâu. Và sâu trong bóng tối của tán cây bồ đề, một cặp mắt thực sự đang quan sát chúng, khẽ nhịp chân theo điệu Vinahouse còn sót lại trong gió.
Sau một đêm "thiền sàn" đầy ám ảnh, tám báo thủ tin rằng mình đã nếm trải hết sự đời. Nhưng chúng không ngờ rằng, kiếp nạn thực sự chỉ đến vào sáng hôm sau, khi Mạnh Lờ Đờ đánh mất chiếc kính cận 12 độ và vô tình đi nhầm vào phòng của "Bạch Cốt Tinh" đang cầm chổi.