Kết thúc một tuần đầu tiên tại chùa Cựa Gà, nhóm Bát Vị Hành Hành đã đi từ thái cực "hổ báo cáo chồn" sang trạng thái "thần hồn nát thần tính" toàn diện. Sau khi bị "cành cây ma" hù cho suýt rớt tim ra ngoài ở chương trước, cả bọn quyết định thiết lập một vòng phòng thủ bất khả xâm phạm. Đêm nay, tám cái chiếu được trải sát rạt nhau thành một vòng tròn, trung tâm là Bình Cơ Khí với kho vũ khí nước mắm và Mạnh Lờ Đờ cầm chiếc đèn pin làm nhiệm vụ canh gác.
Trời về khuya, không gian tĩnh lặng đến mức nghe rõ tiếng sương rơi trên lá bồ đề. Thế nhưng, sự yên bình đó chỉ kéo dài cho đến khi đồng hồ sinh học của Duy Tim Thỏ báo động. Duy nằm giữa vòng tròn, tai vểnh lên như tai thỏ rừng.
Rắc... rắc... rắc...
Âm thanh khô khốc, giòn giã vang lên đều đặn. Nó phát ra từ bóng tối đặc quánh bên dưới gầm chiếc giường gỗ cũ kỹ của Tấn Trà Sữa. Duy cảm nhận được từng đợt rung động nhẹ truyền qua sàn gỗ.
"Tụi mày... tụi mày có nghe thấy tiếng nhai không?" – Duy thào thào, giọng run rẩy như sắp khóc.
Gia Huy Thề Cá Trê bật dậy, mặt xanh mét nhưng vẫn cố giữ giọng "đại ca": "Tiếng gì? Chắc thằng Phúc lại gáy đấy thôi!"
"Không!" – Mạnh Lờ Đờ đeo kính vào, dí sát mặt xuống sàn – "Tiếng gáy của thằng Phúc là hệ âm thanh vòm, còn cái tiếng này nó... nó giống tiếng xương bị nghiền nát hơn. Tao thề là tao thấy cái gì đó lù lù đang cử động dưới gầm giường thằng Tấn!"
Cả hội tám thằng bỗng chốc rơi vào trạng thái đóng băng. Trong bóng tối, trí tưởng tượng bắt đầu vẽ ra những kịch bản kinh hoàng: một thực thể tà ác từ thời xa xưa đang ẩn náu dưới gầm giường để nhai xương những kẻ lười tu, hoặc một "vong hồn" đói khát đang nhấm nháp tàn dư của miếng bò khô hôm trước.
Rắc... cụp... rắc...
"Tao thề! Nếu là quỷ, tao sẽ... tao sẽ cúng cho nó toàn bộ số trà sữa của thằng Tấn, xin đừng nhai xương tao!" – Huy run cầm cập, tay vơ lấy cái mõ của Đăng làm khiên che ngực.
Bình Cơ Khí quyết không để nỗi sợ lấn át lý trí kỹ thuật. Hắn bò lại gần, tay cầm chiếc súng phun nước mắm "nâng cấp" (lần này pha thêm mù tạt cho tăng sát thương). "Lâm Diễn Sâu! Mày cầm đèn soi cho tao. Đăng! Gõ mõ nhịp dồn dập vào để trấn áp tinh thần nó!"
Đăng Mix Nhạc run rẩy gõ: Tùng... tùng... bùm chát... tùng.... Nhịp mõ vang lên lạc quẻ giữa đêm khuya khiến không khí càng thêm phần quái đản.
"Một... hai... ba... XỊT!" – Bình hét lên và nã một loạt nước mắm mù tạt vào gầm giường.
"Oái! Má ơi! Đứa nào xịt mắm vô mũi tao!" – Một tiếng kêu thảm thiết vang lên từ gầm giường, kèm theo đó là tiếng va đầu vào sàn gỗ Cốp!.
Một bóng người lồm cồm bò ra, mặt mũi lấm lem, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng vì trúng combo mắm-mù tạt. Cả hội suýt nữa thì dẫm đạp lên nhau mà chạy nếu Mạnh không kịp soi đèn pin vào cái bản mặt đang nhăn nhó đó.
Hóa ra là Tấn Trà Sữa.
Tấn ngồi bệt dưới sàn, một tay bưng mũi, một tay vẫn nắm chặt một túi nilon màu bạc. Bên trong là mớ... lương khô quân đội loại siêu cứng.
"Tấn? Sao mày lại chui xuống gầm giường?" – Huy ngơ ngác hỏi.
Tấn mếu máo, giọng nghẹt đặc: "Tại... tại mấy hôm nay Sư thầy cho ăn đậu phụ luộc nhiều quá, tao đói không chịu nổi. Mà tao sợ tụi mày thấy tao có lương khô lại bu vô xin xỏ nên tao mới lén chui xuống gầm giường nằm nhai một mình cho nó... kín đáo. Cái này cứng như đá, nhai nó mới kêu rắc rắc chứ xương xẩu gì đâu!"
Cả hội nghe xong chỉ muốn "hóa kiếp" thằng Tấn ngay lập tức. Bao nhiêu nỗi sợ hãi, bao nhiêu công sức dàn trận trừ tà của Bình Cơ Khí hóa ra chỉ để đối phó với một tên trộm vặt lương khô chính hiệu.
Lâm Diễn Sâu cười hố hố, tranh thủ quăng miếng: "Tao biết ngay là thằng Tấn mà! Tao chỉ đang diễn kịch để xem tinh thần đồng đội của tụi mày đến đâu thôi. Công nhận thằng Bình xịt chuẩn thật, trúng ngay lỗ mũi!"
Bình Cơ Khí tặc lưỡi, cất vũ khí: "Lương khô gì mà nhai như nhai xương người ta vậy Tấn? Làm tao phí mất nửa lít nước mắm loại một."
Đúng lúc đó, cửa phòng mở nhẹ. Sư thầy cầm đèn dầu đứng đó, hương nhang thoang thoảng từ người thầy tỏa ra át đi cái mùi nồng nặc trong phòng. Thầy nhìn Tấn đang lem nhem mắm muối, nhìn đống lương khô vương vãi, rồi khẽ nói:
"Ăn vụng thì cũng phải chọn chỗ mà ăn, sao lại chui xuống gầm giường với đám nhện vậy con? Các con à, cái 'con ma' đáng sợ nhất không phải ở dưới gầm giường, mà chính là cái bụng đói và sự ích kỷ của mình đấy."
Sư thầy đặt lên bàn một đĩa khoai lang lùi nóng hổi: "Thấy các con thức khuya vất vả 'diệt ma' quá nên thầy mang cho ít quà đêm. Ăn đi rồi ngủ, sáng mai còn dậy sớm thiền định... theo nhịp bùm chát của Đăng nữa chứ."
Nói rồi thầy thong thả bước đi, để lại tám thằng báo thủ nhìn nhau trân trối. Hóa ra Sư thầy đã biết hết mọi chuyện, thậm chí còn âm thầm xem "vở kịch vô tri" của tụi nó từ đầu đến cuối.
Huy Thề Cá Trê cầm củ khoai, cắn một miếng rồi lẩm bẩm: "Tao thề! Sư thầy này không phải người thường đâu. Thầy có 'mắt thần' chắc luôn!"
Đêm đó, cả hội vừa nhai khoai vừa nhai lương khô (chia phần cho cả nhóm), lòng tự nhủ tuần đầu tiên nhập môn coi như tạm ổn. Tuy nhiên, chúng không hề hay biết rằng, tuần thứ hai với những kiếp nạn liên quan đến "giờ thiền định" và "vệ sinh nối đuôi" còn kinh dị và hài hước hơn gấp bội đang chờ đón phía trước.
Tuần 1 kết thúc trong mùi khoai lang và nước mắm. Nhưng sang tuần 2, khi Đăng Mix Nhạc quyết định mang "văn hóa hộp đêm" vào giờ thiền định, Sư thầy sẽ dùng chiêu thức gì để đối phó với bản phối Vinahouse kinh điển này?