MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBát Quái Báo ĐờiChương 6: TIẾNG CÀO CẤU TRÊN MÁI TÔN: QUỶ DỮ HAY LÀ CÀNH CÂY?

Bát Quái Báo Đời

Chương 6: TIẾNG CÀO CẤU TRÊN MÁI TÔN: QUỶ DỮ HAY LÀ CÀNH CÂY?

1,142 từ · ~6 phút đọc

Sau "đại án" mất bò khô vào tay bầy khỉ rừng và sự kiện rụng răng đau đớn của Tấn Trà Sữa, không khí tại chùa Cựa Gà vốn đã bất ổn nay lại càng thêm phần "âm u" qua lăng kính của tám vị báo thủ. Đêm thứ sáu tại vùng núi cao này đón cả nhóm bằng một cơn mưa rừng rả rích, biến không gian xung quanh thành một màn sương đặc quánh, nuốt chửng mọi ánh sáng le lói từ chiếc đèn dầu của Sư thầy.

Tám thằng nằm san sát nhau trên sàn gỗ, đắp chung cái chăn to tổ chảng mà đứa nào cũng cố kéo về phía mình. Duy Tim Thỏ, như thường lệ, là đứa tỉnh táo nhất trong việc... sợ hãi. Hắn nằm giữa, hai mắt thao láo nhìn lên trần nhà, nơi những giọt mưa gõ nhịp đều đặn trên mái tôn rỉ sét.

Kít... kít... xoẹt... xoẹt...

Một âm thanh lạ lùng bỗng chen ngang vào tiếng mưa. Nó không phải tiếng nước chảy, cũng không phải tiếng gió rít qua khe cửa. Đó là tiếng kim loại bị cào cấu một cách thô bạo.

"Tụi... tụi mày nghe thấy gì không?" – Duy thào thào, mồ hôi hột chảy ròng ròng dù trời đang lạnh.

Mạnh Lờ Đờ nhổm dậy, tháo kính ra lau theo thói quen rồi nhìn lên trần. Khốn khổ cho Mạnh, không kính, hắn thấy những vệt nước mưa thấm qua kẽ tôn trông như những bàn tay đen ngỏm đang vươn xuống. "Trời ơi! Tao thấy... tao thấy mấy cái móng tay dài cả mét đang cào nát mái nhà mình kìa!"

Huy Thề Cá Trê bật dậy, tay vớ lấy cái gối của Phúc (giờ đã xẹp lép vì hết bò khô) làm lá chắn. "Tao thề! Nếu cái thứ trên kia mà chui vào được đây, tao sẽ... tao sẽ dạy nó học bảng cửu chương đến khi nó xin đi đầu thai mới thôi!"

Bình Cơ Khí không hổ danh là kỹ sư của nhóm. Hắn lôi từ gầm giường ra một chiếc sào tre dài, đầu sào có gắn một cái móc sắt và một cuộn dây thừng bện từ vỏ bao tải. "Đừng hoảng! Tao đã nâng cấp thiết bị. Đây là 'Gậy Lôi Đình', chỉ cần tao thọc lên trần, bất cứ sinh vật nào bám trên đó cũng sẽ bị chấn động tâm lý mà rơi xuống đất!"

Âm thanh Xoẹt... xoẹt... ngày càng lớn hơn, như thể có một bàn tay khổng lồ đang cố dùng móng sắc lẹm xé toạc lớp tôn để nhảy xuống vồ lấy cả nhóm. Đăng Mix Nhạc run rẩy gõ mõ, nhưng lần này nhịp gõ của hắn không còn "bùm chát" hào hứng nữa mà nhanh dồn dập như tiếng tim đập lúc gặp người yêu cũ.

"Nó kìa! Nó ngay chỗ cái lỗ thủng hôm trước con mèo rơi xuống!" – Phúc Máy Cày gào lên, dù mắt vẫn còn nhắm tịt vì ngái ngủ.

Bình Cơ Khí hét lớn: "Phản công!" rồi dùng hết sức bình sinh thọc mạnh cái sào tre lên phía trần nhà, ngay chỗ phát ra tiếng cào cấu. Rầm!

Tiếng va chạm khô khốc vang lên, kèm theo một tiếng kêu "Crắc" nghe rất ghê rợn. Ngay lập tức, âm thanh cào cấu dừng lại. Một vật gì đó dài ngoằng, khẳng khiu bỗng thò qua lỗ hổng trên trần, rớt xuống trúng ngay ngực thằng Duy.

"ÁAAAAA! TAY NGƯỜI CHẾT! NÓ TÚM TAO RỒI!" – Duy Tim Thỏ hét lên quãng tám, lăn lộn trên sàn như bị điện giật.

Cả hội tám thằng hoảng loạn chạy tán loạn vào các góc phòng. Huy Thề Cá Trê vấp phải cái bình nước của Tấn, té sấp mặt nhưng vẫn kịp gào lên: "Tao thề! Tao không liên quan gì đến vụ xịt nước mắm đêm qua đâu! Đừng bắt tao!"

Trong bóng tối nhập nhèm, ánh đèn pin từ điện thoại của Đăng soi vào "cái tay người chết" đang nằm trên ngực Duy. Mạnh Lờ Đờ đeo kính vào, dí sát mặt nhìn rồi bỗng im bặt. Hắn cầm cái vật đó lên.

"Tụi mày... nhìn kỹ đi..." – Mạnh nói bằng giọng nghẹn ngào – "Đây là... cành cây đại thụ phía sau chùa."

Thì ra, do mưa to và gió lớn, một cành cây đại già cỗi đã bị gãy một phần, tỳ sát vào mái tôn. Khi gió thổi, cành cây cọ xát vào lớp tôn rỉ sét tạo ra tiếng kêu rùng rợn như móng tay cào cấu. Cú thọc "Gậy Lôi Đình" của Bình Cơ Khí đã vô tình bẻ gãy hẳn phần cành khô đó khiến nó rơi vào phòng qua lỗ thủng.

Cả hội ngồi phịch xuống sàn, thở hổn hển như vừa chạy marathon. Lâm Diễn Sâu thấy không khí bớt căng, liền ló đầu ra khỏi chăn, mặt tỉnh bơ: "Tao biết ngay là cành cây mà. Tao chỉ đang thử lòng dũng cảm của tụi mày thôi. Thấy thằng Duy hét hay quá nên tao không nỡ ngắt lời."

"Thử cái đầu mày ấy!" – Duy gắt lên, tim vẫn còn đập thình thịch – "Suýt chút nữa là tao đi gặp tổ tiên rồi!"

Sư thầy lúc này mới thong thả cầm đèn dầu đứng ngoài hiên, nhìn qua khe cửa thấy tám đứa đang vây quanh một cành cây khô. Thầy khẽ thở dài, giọng nói đều đều vang lên: "Các con à, tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến. Nếu lòng các con không có quỷ, thì tiếng gió lay cành cây cũng chỉ là bản nhạc của thiên nhiên. Còn nếu lòng đầy sợ hãi, thì đến cái lá rơi cũng thành quái vật."

Huy Thề Cá Trê gãi đầu cười hì hì: "Dạ thầy dạy phải, nhưng cái cành cây này nó... diễn xuất tốt quá thầy ơi!"

Sư thầy lắc đầu đi về phòng, thầm nghĩ: "Mấy đứa này tu chưa được bao lâu mà phá nát cái mái tôn của chùa rồi. Sáng mai chắc phải bắt tụi nó leo lên lợp lại mới được."

Đêm đó, tám thằng nằm ngủ trong sự ê chề. Chúng tin rằng mình đã chinh phục được "con quỷ mái tôn". Nhưng điều chúng không ngờ tới là, trong khi chúng mải mê chiến đấu với cành cây, một thứ gì đó thực sự đang âm thầm diễn ra dưới gầm giường của Tấn Trà Sữa. Một âm thanh khô khốc, giòn giã hơn nhiều: Rắc... rắc... rắc...

Cành cây đã được dọn dẹp, mái tôn đã im lặng. Nhưng tiếng nhai "rắc rắc" kỳ lạ phát ra từ bóng tối dưới gầm giường Tấn vào lúc 3 giờ sáng lại không giống tiếng gió chút nào. Liệu đây là ma thật, hay lại là một kiếp nạn "vô tri" mới do chính các thành viên trong nhóm tạo ra?