Sau màn "hóa học trị liệu" bằng nước mắm của Bình Cơ Khí vào đêm trước, căn phòng của nhóm Bát Vị Hành Hành tại chùa Cựa Gà giờ đây mang một mùi hương mà theo Đăng Mix Nhạc là "vừa thanh tịnh tâm hồn, vừa kích thích vị giác". Sư thầy dù bị dính trọn một tràng nước mắm cốt nhĩ nhưng vẫn bình thản lạ thường, khiến 8 báo thủ càng tin rằng thầy là một cao nhân đã đạt đến cảnh giới "vô khứu giác".
Tuy nhiên, niềm tin vào sự an toàn của nhóm bắt đầu lung lay dữ dội vào buổi sáng ngày thứ năm. Phúc Máy Cày, sau khi thức dậy với cái bụng trống rỗng vì cả đêm bị bắt quỳ hương, đã lén lút thọc tay vào bên trong vỏ gối để tìm kiếm "linh hồn" của mình.
"Mất... mất rồi!" – Tiếng gào của Phúc vang lên thất thanh, còn thảm thiết hơn cả tiếng Duy Tim Thỏ gặp ma.
Cả hội đang ngái ngủ liền bật dậy như lò xo. Phúc run rẩy lộn ngược cái vỏ gối ra. Trống rỗng. 5kg bò khô loại một, niềm hy vọng duy nhất để sống sót qua cơn đói ở chùa, đã không cánh mà bay. Chỉ còn lại vài mảnh vụn sả ớt rơi vãi trên nệm.
Gia Huy "Thề Cá Trê" bước tới, mặt mày nghiêm trọng như thám tử Conan: "Không thể nào! Cửa đóng then cài, thằng Phúc thì nằm đè lên cái gối như voi đè kiến. Kẻ nào có thể lấy trộm mà không làm nó thức giấc?"
Duy Tim Thỏ ôm lấy hai vai, mặt xanh mét: "Tao đã bảo rồi! Mùi thịt bò thơm thế kia thì 'vong' nào chịu nổi. Chắc chắn đêm qua có một con ma đói đã lẻn vào, nó nhấc bổng đầu thằng Phúc lên bằng phép thuật rồi 'vét sạch' kho lương của mình rồi!"
Mạnh Lờ Đờ đẩy gọng kính cận (mới dán lại bằng băng keo của Bình), nheo mắt soi xét từng ngóc ngách: "Tụi mày nhìn kìa... có vết chân! Một cái bóng đen cao lớn, tay dài ngoằng, chân không chạm đất đã đi ngang qua đây!" (Thực chất đó chỉ là vết nước mắm Bình xịt đêm qua chưa lau sạch, nhưng trong mắt Mạnh, nó là dấu vết của quỷ dữ).
Nghi ngờ bắt đầu bao trùm lên cả nhóm. Huy nhìn sang Bình, Bình nhìn sang Tấn, Tấn nhìn sang Lâm. Tình anh em "cốt nhục" bỗng chốc rạn nứt vì miếng ăn.
"Thằng nào lấy thì tự giác khai ra đi!" – Huy dõng dạc nói – "Tao thề! Nếu đứa nào trong đám mình lấy mà không khai, thì ngay lập tức cái răng cửa của nó sẽ bị... rụng ra để trả giá cho sự gian dối!"
Lời thề của Huy vừa dứt, một tiếng Cạch vang lên ngoài cửa sổ. Cả bọn giật nảy mình, dạt vào góc tường. Lâm Diễn Sâu chớp lấy thời cơ, hắn lén nhặt một viên sỏi dưới sàn, thừa lúc mọi người đang hoảng loạn, hắn ném mạnh vào cái bát sứ của Tấn Trà Sữa đặt trên bàn. Xoảng!
"NÓ ĐẾN ĐÒI NỢ LỜI THỀ KÌA!" – Duy gào lên, chui tọt xuống gầm giường, kéo theo cả thằng Mạnh.
Huy cũng tái mét, nhưng vì là trưởng nhóm nên vẫn cố đứng vững. Hắn liếc nhìn quanh, bỗng thấy thằng Tấn Trà Sữa đang đứng chết trân, tay bưng miệng, mặt mũi tím tái.
"Tấn! Mày sao vậy? Có phải ma bóp cổ mày không?" – Huy run giọng hỏi.
Tấn không nói được, chỉ ú ớ chỉ vào miệng mình. Rồi trước sự chứng kiến kinh hoàng của cả hội, Tấn từ từ mở miệng ra, nhè ra một cái gì đó cứng cứng, trắng trắng vào lòng bàn tay. Một cái răng.
"RỤNG RĂNG THẬT RỒI! LỜI THỀ CỦA THẰNG HUY LINH RỒI!" – Cả hội hét lên như gặp quỷ.
Tấn Trà Sữa khóc không ra nước mắt, nhìn cái răng trong tay rồi nhìn Huy bằng ánh mắt oán hận: "Thằng... thằng Huy... mày thề độc quá! Tao chỉ là... tao chỉ là thèm quá nên tối qua lúc tụi mày ngủ, tao lén bốc một nắm nhai thôi mà... Ai dè miếng bò khô này nó cứng như đá, tao nhai trúng hạt tiêu nên... gãy luôn cái răng sâu."
Cả bọn ngẩn ngơ. Hóa ra kẻ trộm lại là người nhà. Nhưng 5kg bò khô thì làm sao Tấn nhai hết được? Tấn mếu máo: "Tao chỉ lấy có một nắm thôi! Chỗ còn lại tao thề là tao không biết!"
Đúng lúc đó, Sư thầy thong thả đi ngang qua hiên phòng. Thầy dừng lại, nhìn tám đứa đang hỗn loạn, rồi nhìn cái răng của Tấn. Thầy khẽ thở dài, rồi chỉ tay ra phía sau bụi tre già cạnh phòng.
Cả hội tò mò chạy ra xem. Và ở đó, một cảnh tượng dở khóc dở cười hiện ra: Một bầy khỉ rừng đang ngồi quây quần, con thì cầm miếng bò khô nhai ngon lành, con thì đang xé bao bì một cách điêu luyện. Thậm chí có một con khỉ đầu đàn còn đang nhìn tám đứa bằng ánh mắt khinh bỉ, như muốn nói: "Đồ chay của chùa chán quá, cảm ơn món quà của thí chủ nhé!"
Thì ra, vì đêm qua Bình xịt nước mắm nồng nặc, bầy khỉ bị mùi vị kích thích nên đã đu dây vào phòng qua lỗ hổng trần nhà (nơi con mèo từng rơi xuống) để "tịch thu" túi bò khô trong gối của Phúc.
Huy Thề Cá Trê thở phào, nhưng nhìn cái răng của Tấn thì vẫn thấy rợn người: "Tao thề! Từ nay tao không thề liên quan đến bộ phận cơ thể nữa. Linh ứng kiểu này thì chết anh em hết!"
Phúc Máy Cày nhìn bầy khỉ đang liên hoan trên mồ hôi nước mắt của mình mà lòng đau như cắt: "Thôi xong, linh hồn của tao đã bị bầy khỉ hóa kiếp rồi. Đêm nay tao lấy gì mà sống đây?"
Bình Cơ Khí vỗ vai Phúc: "Đừng lo, tao sẽ chế tạo ra súng bắn thun để đòi lại công lý cho mày!"
Sư thầy đứng từ xa nhìn đám học trò "vô tri" đang định đại chiến với bầy khỉ, thầy khẽ lắc đầu: "Khỉ rừng cũng biết thưởng thức vị đời, còn mấy đứa nhỏ này... chắc còn lâu mới thấu được vị đạo."
Kiếp nạn mất bò khô đã tạm khép lại bằng một cái răng sâu của Tấn, nhưng một âm thanh mới lại xuất hiện. Đêm nay, trên mái tôn của chùa, không phải tiếng khỉ, cũng không phải tiếng mèo, mà là tiếng Cào... cào... đều đặn và sắc lẹm. Liệu Bình Cơ Khí sẽ dùng phát minh gì để đối đầu với "Quỷ cào mái tôn" trong chương tiếp theo?