Sau vụ dùng "toán học trừ tà" đuổi cổ con mèo mướp ở chương trước, niềm tin của nhóm Bát Vị Hành Hành vào việc chống lại các thế lực siêu nhiên đã lên đến đỉnh điểm. Tuy nhiên, Bình "Cơ Khí" – bộ não kỹ thuật duy nhất của nhóm – vẫn cảm thấy bảng cửu chương là một vũ khí quá... lý thuyết. Theo hắn, muốn diệt ma thì phải có trang bị thực tiễn, có sát thương vật lý lẫn hóa học.
Sáng ngày thứ tư, trong khi Sư thầy đang bận rộn lên rừng hái thuốc, Bình quyết định mở "xưởng chế tác" ngay tại góc phòng ngủ. Hắn lôi từ trong cái vali thần kỳ ra đủ thứ hầm bà lằng: ống nhựa Bình Minh, dây chun, vỏ chai trà xanh và đặc biệt là một can nước mắm cốt nhĩ loại siêu nặng mùi mà hắn lén xin của bà bán bún riêu dưới chân núi.
"Tụi mày nghe đây," Bình vừa quấn băng keo đen vừa thuyết giảng, gương mặt nghiêm trọng như Iron Man đang chế bộ giáp Mark I. "Ma quỷ vốn thuộc hệ âm, mà nước mắm cốt là tinh hoa của biển cả, mang tính dương cực mạnh. Thêm nữa, cái mùi này thì đến người sống còn muốn đi đầu thai, huống hồ là vong!"
Gia Huy "Thề Cá Trê" gật gù tâm đắc: "Tao thề! Cái món này mà xịt ra thì không chỉ ma chạy mà cả tổ tiên đứa nào dám bén chân vào đây cũng phải nể vài phần."
Mạnh "Lờ Đờ" nheo mắt nhìn đống ống nhựa, nấc lên một tiếng: "Nhìn... nhìn giống súng thần công quá tụi mày. Tao thấy súng này phát ra ánh sáng màu tím!" (Thực chất Mạnh nhìn nhầm cái nắp chai màu xanh thành màu tím vì chưa đeo kính).
Phát minh của Bình gồm một hệ thống bình chứa đeo vai kết nối với ống phun cầm tay. Cơ chế hoạt động vô cùng đơn giản: bóp cò, áp suất sẽ tống nước mắm ra ngoài dưới dạng tia sương. Để tăng tính "tâm linh", Bình còn dán thêm mấy tờ giấy lộn ghi chữ "Tạch Ma" lên thân súng.
Đêm đó, không khí chùa Cựa Gà tĩnh lặng đến lạ thường. Cả nhóm không ai dám ngủ, tất cả ngồi vây quanh Bình như bảo vệ một kho vũ khí quốc gia. Duy "Tim Thỏ" ngồi ôm gối, mắt láo liên nhìn ra phía cửa sổ: "Tụi mày có thấy... cái bóng nào vừa lướt qua sân không? Nó không có chân, nó bay vèo vèo!"
Thực ra đó chỉ là một chiếc lá đa to rụng xuống bị gió cuốn đi, nhưng trong mắt Duy, đó là "vong hồn lang thang" đang đến thám thính. Bình "Cơ Khí" lập tức đứng bật dậy, đeo bình nước mắm lên lưng, tay cầm vòi phun thủ thế: "Anh em dàn trận! Đăng gõ nhịp bùm chát hỗ trợ tinh thần cho tao!"
Lâm "Diễn Sâu" thấy không khí đang căng, liền lén dùng chân khều nhẹ vào cái chuông đồng nhỏ đặt ở góc phòng. Keng...
"NÓ VÀO RỒI! PHÒNG THỦ!" – Huy hét lên rồi chui tọt xuống gầm giường.
Bình không chần chừ, hắn đạp cửa xông ra hiên chùa, tay bóp cò quyết liệt. Xoẹt... xoẹt... xoẹt...
Từng tia nước mắm cốt nhĩ nguyên chất được phun ra mãnh liệt, xé toạc màn đêm. Xui rủi thay, đúng lúc đó, một bóng đen cao lớn từ phía cổng chùa đi vào. Bóng đen này đang vác trên vai một bao tải nặng, bước đi chậm rãi.
"MA KHỔNG LỒ! ĂN CHIÊU NÀY ĐI CON!" – Bình gào lên và xịt thẳng một tràng nước mắm vào chính giữa cái bóng đen đó.
Tiếng "A... xì..." vang lên. Cái bóng đen khựng lại, bao tải rơi bịch xuống đất. Mùi nước mắm nồng nặc bốc lên, át cả mùi nhang khói của chùa. Khi ánh đèn pin yếu ớt của Mạnh rọi vào, cả nhóm mới chết đứng.
Cái "ma khổng lồ" đó chính là Sư thầy vừa đi hái thuốc về muộn. Thầy đang đứng đó, bộ đồ nâu sòng ướt sũng, nước mắm nhỏ tong tỏng từ nón lá xuống mũi. Thầy đứng lặng người trong khoảng 10 giây, dường như đang cố gắng dùng toàn bộ công lực tu hành mấy chục năm để không... khẩu nghiệp.
"Thầy... thầy ơi... tụi con tưởng là..." – Bình lắp bắp, tay vẫn còn cầm vòi súng.
Sư thầy từ từ đưa tay lên quẹt một giọt nước mắm trên má, khẽ nếm thử rồi thở dài: "Nước mắm ngon đấy... nhưng thầy nghĩ các con nên dành năng lượng này để đi cọ rửa nhà vệ sinh thì hơn. Ma không sợ nước mắm đâu, nhưng thầy thì sắp ngạt thở rồi."
Tối hôm đó, cả nhóm bị phạt quỳ hương ngay sân chùa. Mùi nước mắm từ bộ đồ của thầy bay sang khiến 8 thằng vừa quỳ vừa ứa nước miếng vì đói nhưng lại vừa buồn nôn vì quá nồng. Duy "Tim Thỏ" thầm thì với Huy: "Tao thề, thầy bị dính nước mắm mà vẫn bình tĩnh vậy là chắc chắn thầy là... cao nhân ẩn dật, hoặc là thầy đã mất khứu giác rồi!"
Huy "Thề Cá Trê" gật gù: "Tao cũng thề! Từ mai tao không tin vào súng của thằng Bình nữa. Sát thương đồng đội quá cao!"
Sư thầy đứng trong bóng tối, nhìn 8 cái bóng đang quỳ gối xì xầm, thầy khẽ lắc đầu cười khổ. Thầy không biết rằng, cái mùi nước mắm này đã vô tình đuổi sạch đám muỗi rừng, nhưng lại thu hút một đám kiến lửa đang rục rịch bò về phía sân chùa.
Sau phát minh thất bại của Bình, niềm tin vào vũ khí vật lý sụp đổ. Nhưng một sự kiện chấn động khác sắp xảy ra: Miếng bò khô "linh hồn" của Phúc Máy Cày đột ngột biến mất. Liệu đây là hành động của một kẻ phản bội trong nhóm, hay thực sự có một "thực thể háu ăn" đang trú ngụ tại chùa Cựa Gà?