MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBát Quái Báo ĐờiChương 3: BẢNG CỬU CHƯƠNG TRỪ TÀ VÀ CON MÈO MƯỚP VÔ TỘI

Bát Quái Báo Đời

Chương 3: BẢNG CỬU CHƯƠNG TRỪ TÀ VÀ CON MÈO MƯỚP VÔ TỘI

1,040 từ · ~6 phút đọc

Sau đêm thứ hai đại náo sân chùa bằng súng phun nước mắm, cả nhóm Bát Vị Hành Hành dường như đã rơi vào trạng thái "sang chấn tâm lý tập thể". Căn phòng gỗ của chùa Cựa Gà giờ đây mang một mùi hương hỗn hợp giữa nhang trầm, bột năng và nước mắm cốt nhĩ, tạo thành một loại phong thủy mà theo Duy "Tim Thỏ" là "đến ma cũng phải nghẹt mũi".

Sáng ngày thứ ba, Sư thầy chỉ nhìn tám đứa bằng ánh mắt bao dung rồi giao cho nhiệm vụ đơn giản: Ngồi thiền trước hiên để "tĩnh tâm". Nhưng với tám bộ óc chuyên môn hóa trong việc suy diễn, "tĩnh tâm" lại trở thành "tích tụ năng lượng để hù dọa lẫn nhau".

Khi màn đêm thứ ba buông xuống, bóng tối sền sệt bao trùm lấy những mái ngói rêu phong. Gió núi bắt đầu rít qua những khe hở, tạo nên âm thanh như tiếng huýt sáo của một thực thể vô hình. Cả bọn nằm sát sạt vào nhau, không đứa nào dám đi vệ sinh một mình.

"Tụi mày nghe thấy gì không?" – Duy "Tim Thỏ" thào thào, mặt cắt không còn giọt máu.

Trên mái tôn cũ kỹ của gian phòng khách ngay sát vách, một âm thanh vang lên: Rắc... rắc... xoẹt... xoẹt...

Âm thanh đó không giống tiếng gió, cũng không giống tiếng chuột chạy. Nó nghe như tiếng móng vuốt của một sinh vật nào đó đang cố gắng cào cấu vào lớp tôn rỉ sét để tìm đường chui xuống. Cả nhóm nín thở. Đăng "Mix Nhạc" run run cầm cái mõ, Bình "Cơ Khí" thủ sẵn cái nắp nồi làm khiên.

"Tao thề! Nếu cái con đang ở trên mái nhà mà nhảy xuống đây, tao sẽ... tao sẽ nhận nó làm anh em kết nghĩa ngay lập tức!" – Huy "Thề Cá Trê" run bần bật, nhưng thói quen thề thốt đã ngấm vào máu.

"Nó... nó đang ở ngay trên đầu mình!" – Mạnh "Lờ Đờ" nheo mắt nhìn lên trần nhà gỗ mỏng manh. Vì không có kính (vốn đã bị hắn dẫm lên lúc chiều), Mạnh thấy những khe hở trên trần nhà như những đôi mắt đang chớp nháy nhìn mình.

Bỗng nhiên, một tiếng Rầm! cực mạnh vang lên ngay giữa căn phòng. Một vật thể màu xám đen, lông lá xù xì rơi từ lỗ hổng trên trần xuống, trúng ngay mặt Phúc "Máy Cày" đang nằm há mồm ngủ gáy.

"ÁAAAAA! QUỶ NHẬP TRÀNG! NÓ VỒ THẰNG PHÚC RỒI!" – Duy gào lên quãng tám, nhảy phắt lên cổ Bình.

Trong bóng tối hỗn loạn, tám đứa không đứa nào dám bật đèn. Bình "Cơ Khí" quát lớn: "Mau! Trừ tà đi! Đăng gõ mõ, tụi mày đọc kinh mau!"

Nhưng khốn thay, trong cơn hoảng loạn, chẳng đứa nào nhớ được một câu kinh Phật nào cho ra hồn. Gia Huy cuống quá, hét lên câu đầu tiên nảy ra trong đầu: "Hai lần một là hai! Hai lần hai là bốn!"

Như một phản xạ không điều kiện của những kẻ từng bị ám ảnh bởi toán học tiểu học, cả nhóm đồng loạt gào lên theo nhịp mõ của Đăng: "Hai lần ba là sáu! Hai lần bốn là tám! Hai lần năm mười! Ma quỷ đi ra! Hai lần sáu mười hai!"

Tiếng gào thét bảng cửu chương vang động cả một góc chùa, hòa cùng tiếng gõ mõ "bùm chát" của Đăng tạo nên một khung cảnh cực kỳ vô tri. Con "quỷ lông lá" trên mặt Phúc, vốn dĩ chỉ là một con mèo mướp già của chùa đang đi săn chuột thì bị hụt chân ngã xuống, cũng bị sốc tâm lý. Nó chưa bao giờ thấy con người nào trừ tà bằng... bảng nhân hai.

Con mèo hoảng sợ, nhảy lên đầu thằng Mạnh rồi phóng thẳng ra cửa sổ, để lại một vết cào nhẹ trên trán Phúc. Phúc búc này mới tỉnh hẳn, mặt mũi lấm lem lông mèo, ngơ ngác hỏi: "Ủa... đứa nào vừa dạy toán cho tao vậy?"

Cả nhóm lúc này mới dám bật cái đèn pin yếu ớt lên. Nhìn quanh không thấy ma đâu, chỉ thấy cửa sổ mở toang và tiếng "meo" đầy ai oán vang lên từ phía xa.

"Thấy chưa?" – Bình "Cơ Khí" đắc ý, tay vẫn nắm chặt cái nắp nồi – "Khoa học đã chứng minh, ma quỷ rất sợ những thứ logic. Bảng cửu chương chính là vũ khí tối thượng của trí tuệ nhân loại!"

Lâm "Diễn Sâu" nãy giờ núp dưới chăn, thấy sóng yên biển lặng liền ló đầu ra, quăng miếng ngay: "Tao thấy con ma đó nó bị tụi mình đọc đến bảng nhân tám là nó chịu không nổi, nó lấy tay bịt tai chạy mất tiêu rồi. Công nhận bảng cửu chương của thằng Huy linh thật!"

Huy "Thề Cá Trê" vuốt ngực thở phào: "Tao thề! Từ mai tao sẽ học thuộc đến bảng nhân chín cho chắc ăn. Ở cái chùa này, kiến thức không bao giờ là thừa cả."

Sư thầy đứng ngoài hành lang, tay cầm chiếc đèn dầu, lặng lẽ quan sát tám đứa đang ngồi vòng tròn chúc mừng nhau vì vừa "diệt quỷ" bằng toán học. Thầy nhìn con mèo mướp đang run rẩy nép dưới chân mình, rồi lại nhìn vào căn phòng sực nức mùi nước mắm và bảng cửu chương. Thầy thở dài một hơi, khẽ lắc đầu: "Tu tâm không tu, lại đi tu... toán. Đúng là vạn sự tùy duyên, mà duyên này nó... lạ quá."

Đêm đó, cả nhóm ngủ ngon lành vì tin rằng mình đã nắm giữ được bí mật trừ tà của vũ trụ. Chúng không biết rằng, con mèo mướp tội nghiệp kia từ đó về sau, cứ thấy bóng dáng tám thằng là nó lại bỏ chạy như thấy quỷ thật sự.

Sự tự tin về "toán học trừ tà" đã khiến nhóm Bát Vị Hành Hành trở nên liều lĩnh hơn. Nhưng liệu vũ khí bảng cửu chương có còn tác dụng khi Bình "Cơ Khí" quyết định nâng cấp kho vũ khí của mình bằng một phát minh còn "đậm đà" hơn cả nước mắm?