MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBát Quái Báo ĐờiChương 2: TIẾNG QUÉT SÂN ĐÊM VÀ BÓNG MA "VÒI SEN"

Bát Quái Báo Đời

Chương 2: TIẾNG QUÉT SÂN ĐÊM VÀ BÓNG MA "VÒI SEN"

1,104 từ · ~6 phút đọc

Sau đêm đầu tiên kinh hoàng với "linh hồn thịt bò" bốc mùi từ chiếc gối của Phúc Máy Cày, cả nhóm Bát Vị Hành Hành bước sang ngày thứ hai tại chùa Cựa Gà với đôi mắt thâm quầng như gấu trúc. Sự tĩnh lặng của ngôi chùa này, thay vì mang lại cảm giác an yên, lại trở thành chất xúc tác cho những bộ não vốn đã dư thừa trí tưởng tượng và thiếu hụt trầm trọng sự tỉnh táo.

Đêm thứ hai buông xuống nhanh như một cái sập cửa. Gió đại ngàn bắt đầu rít qua những khe cửa gỗ cũ kỹ, tạo ra những âm thanh u uẩn như tiếng than vãn. Cả nhóm tám thằng nằm xếp lớp trên sàn gỗ, đắp chung những tấm chăn mỏng, không đứa nào dám nhúc nhích.

"Tao thề! Đêm nay mà có con gì bò qua chân tao, tao sẽ... tao sẽ thề tiếp!" – Huy Thề Cá Trê thầm thì, giọng run bần bật dù miệng vẫn rất cứng.

Bỗng nhiên, từ phía sân chùa, một âm thanh lạ vang lên: Xoẹt... xoẹt... xoẹt...

Đó là tiếng chổi tre quét trên sân gạch, nhưng trong sự im ắng tuyệt đối của đêm khuya, nó nghe khô khốc và đều đặn đến gai người. Mạnh Lờ Đờ, đứa đang nằm gần cửa sổ nhất, lén lút tháo kính ra để lau mồ hôi. Khốn khổ thay, không có kính, thế giới đối với Mạnh chỉ là những mảng màu nhòe nhoẹt. Hắn nhổm dậy, nheo mắt nhìn qua khe cửa.

"Tụi mày ơi... có... có một cái bóng trắng cao cỡ hai mét, đầu nó hình tròn như cái bát, tay nó dài ngoằng đang... đang thực hiện nghi lễ gì đó ngoài sân!" – Mạnh lắp bắp, tay chân quờ quạng tìm cái kính nhưng lại vơ nhầm cái bàn chân của thằng Duy.

Duy Tim Thỏ hét lên một tiếng "Á" rồi bịt chặt mồm lại, mặt cắt không còn giọt máu: "Cái bóng trắng? Có phải cái con ma 'vòi sen' trong phim kinh dị Nhật Bản không? Nó đến để hút não tụi mình vì tụi mình lười tu đúng không?"

Bình Cơ Khí không nói không rằng, bò dậy lôi từ trong vali ra một "vũ khí" mới: Một chiếc đèn pin gắn thêm cái phễu lọc dầu và một chai nước mắm nguyên chất. "Đừng sợ, tao đã pha chế nước mắm cốt nhĩ vào nước thánh. Ma nào dính phải mùi này cũng phải... ám ảnh mà đi đầu thai sớm!"

Cả bọn tám thằng, đứa cầm gối, đứa cầm nắp nồi, đứa cầm súng phun nước mắm, rón rén bò ra phía cửa. Lâm Diễn Sâu thấy thời cơ quăng miếng đã đến, hắn lén bò xuống cuối hàng, khẽ đưa tay vuốt nhẹ vào gáy thằng Tấn Trà Sữa rồi thở hắt ra một hơi lạnh ngắt.

"MÁ ƠI! NÓ SỜ CỔ TAO!" – Tấn Trà Sữa nhảy dựng lên, làm rơi cả cái túi bột năng, tạo thành một đám mây trắng xóa giữa phòng.

"Hỗn loạn rồi! Phản công anh em ơi!" – Huy Thề Cá Trê hô lớn nhưng bản thân lại đứng nấp sau lưng thằng Phúc béo nhất hội.

Bình Cơ Khí quyết đoán đẩy cửa ra, bật đèn pin và xịt nước mắm loạn xạ về phía cái bóng trắng. Dưới ánh sáng yếu ớt của đèn pin và lớp bụi bột năng mờ ảo, Mạnh Lờ Đờ (lúc này vẫn chưa tìm thấy kính) gào lên: "Nó kìa! Nó đang phun khói trắng! Nó đang tung chiêu 'Vô Ảnh Cước'!"

Thực tế, cái "bóng trắng cao hai mét" mà Mạnh nhìn thấy chính là Sư thầy. Thầy đang khoác một chiếc áo tràng màu xám nhạt (nhìn trong bóng tối ra màu trắng) và đội một chiếc nón lá (nhìn ra cái đầu hình bát). Thầy thức dậy sớm để quét lá đa rụng trước giờ kinh sáng.

Bép! một tia nước mắm trúng ngay vào gấu áo của Sư thầy.

Thầy dừng chổi, đứng lặng giữa sân chùa. Mùi nước mắm Nam Ngư thơm nồng nàn lan tỏa khắp không gian thanh tịnh. Sư thầy từ từ quay lại, nheo mắt nhìn tám cái đầu đang chen chúc ngoài cửa buồng, mặt đứa nào đứa nấy lấm lem bột năng như vừa bước ra từ lò bánh bao.

"Các con... không ngủ được nên ra giúp thầy quét sân à? Nhưng cái mùi này... chùa mình đâu có làm mắm?" – Sư thầy ôn tồn hỏi, giọng nói bình thản đến lạ lùng.

Cả nhóm đứng hình. Mạnh Lờ Đờ lúc này mới tìm thấy kính, đeo vào và nhận ra "con ma vòi sen" chính là vị sư phụ hiền từ. Huy Thề Cá Trê nhanh trí chữa cháy: "Dạ... tụi con thấy thầy vất vả quá nên định ra xịt... tinh dầu thảo mộc cho thầy đỡ muỗi, ai dè cầm nhầm chai nước mắm thằng Bình mang theo để... xức mụn."

Bình Cơ Khí đứng cạnh gật đầu như bổ củi: "Dạ đúng thầy, nước mắm cao đạm sát trùng tốt lắm ạ!"

Sư thầy chỉ mỉm cười, cái cười khiến cả hội thấy lạnh sống lưng hơn cả gặp ma thật: "Thế à? Vậy các con vào lau dọn phòng cho sạch bột năng đi, kẻo lát nữa ma... ma kiến nó bò vào nó khiêng đi cả đám đấy."

Tám đứa lủi thủi đi vào phòng, vừa đi vừa đấm lưng nhau vì tội nhát gan. Duy Tim Thỏ vẫn chưa hoàn hồn: "Tao vẫn thấy sai sai, sao cái bóng thầy lúc nãy nhìn to thế nhỉ? Hay là thầy... bị nhập?"

"Nhập cái đầu mày! Do thằng Mạnh nó mù dở thôi!" – Đăng Mix Nhạc gắt lên, nhưng tay vẫn run run bấm nút bật bản nhạc thiền "bùm chát" để trấn tĩnh.

Suốt đêm đó, cả phòng sực nức mùi nước mắm và bột năng. Tụi nó không biết rằng, ở góc sân chùa, dưới bóng cây cổ thụ, có một cái bóng đen khác đang đứng quan sát chúng, khẽ đưa tay Like một phát rồi biến mất vào hư không. Nhưng tất nhiên, tám thằng vô tri vẫn tin rằng mùi nước mắm của Bình đã "trấn yểm" thành công mọi loại tà ma trên đời.

Sau vụ "ám sát" Sư thầy bằng nước mắm, sự tự tin của nhóm Bát Vị Hành Hành tăng vọt. Nhưng chúng không biết rằng, hành động xịt nước mắm lung tung đã vô tình "kích hoạt" một vị khách không mời mà đến, vốn rất ghét vị mặn của nhân gian đang ẩn nấp trong xó bếp.