MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBầu Trời Chia ĐôiChương 10

Bầu Trời Chia Đôi

Chương 10

837 từ · ~5 phút đọc

Tiếng rung chấn từ lòng đất lan tỏa lên tận những bức tường pha lê của Khu Xanh, tạo ra những âm thanh răng rắc đầy đe dọa. An đứng giữa đường ống dẫn chính, hơi thở dốc, hộp thuốc trị liệu được cậu buộc chặt vào bắp tay bằng một dải lụa xé ra từ chiếc áo sơ mi đắt tiền.

Phía trước cậu mười mét, Silas đứng đó, bao quanh bởi đội vệ binh với những khẩu súng điện đã lên nòng. Gương mặt gã không còn vẻ điềm tĩnh thường ngày mà trở nên vặn vẹo, cuồng loạn.

"Mày nghĩ mày có thể làm anh hùng sao, thằng rác rưởi?" Silas gào lên trong tiếng gió rít từ các khe hở. "Mày phá hủy hệ thống lọc, mày giết chết chính đồng loại của mày ở ngoài kia đấy! Không có Khu Xanh, cái thế giới này chỉ là một nấm mồ thối rữa!"

An nhìn vào những dòng nước thải đang bắt đầu trào ngược dưới chân Silas. "Nấm mồ đó là do ông xây lên, Silas. Ông sợ một thế giới tự do, nơi người ta không phải quỳ lạy ông để đổi lấy một ngụm nước sạch."

"Bắn!" Silas ra lệnh.

Xoẹt! Những tia sét xanh xé toạc không gian. An lao người sang một bên, lăn tròn trên nền kim loại trơn trượt. Đúng lúc đó, một tiếng nổ trầm đục, kinh thiên động địa phát ra từ tận sâu dưới lòng đất Khu Xám.

Dưới căn hầm cổ, Minh đã dồn toàn bộ sức nặng cơ thể vào cần gạt màu đỏ.

"Kết thúc rồi," Minh lẩm bẩm, nước mắt chảy dài trên gương mặt lấm lem.

Một tiếng gầm lớn như tiếng của một con rồng đất trỗi dậy. Mạch nước ngầm tinh khiết bị nén chặt hàng thập kỷ dưới áp suất khổng lồ giờ đây được giải phóng. Nó không chảy nhẹ nhàng; nó phun trào như một quả bom. Dòng nước trắng xóa, mạnh mẽ xuyên thủng lớp đá thạch anh, lao thẳng vào hệ thống ống dẫn thải mà An đã đảo ngược.

Tại Khu Xanh, sàn nhà dưới chân Silas đột ngột nứt toác. Thay vì hóa chất đen đặc, một cột nước trong vắt, hung hãn phun thẳng lên trời, đánh tan các thiết bị điện tử. Áp suất mạnh đến mức làm vỡ vụn các tấm kính cường lực của Vòm Kính.

"Cái gì thế này?" Silas bàng hoàng nhìn dòng nước sạch đang nhấn chìm đôi giày của gã.

An tận dụng cơ hội, cậu không chạy về phía lối thoát mà lao thẳng về phía Silas. Với một cú hích cực mạnh, An quật ngã gã ác ma xuống dòng nước đang cuộn xoáy. Cậu giật lấy chiếc điều khiển từ xa trên tay gã – thứ duy nhất có thể mở lối thoát hiểm khẩn cấp dành cho giới thượng lưu.

"Lan! Chạy đi!" An hét lên khi thấy cô gái đang bám trụ gần đó.

Vòm Kính bắt đầu sụp đổ. Những mảng pha lê khổng lồ rơi xuống như những lưỡi dao từ trời cao. An lao mình vào đường ống thoát hiểm ngay khi toàn bộ tòa tháp trung tâm đổ sập.

Ở Khu Xám, Minh bế Nguyệt chạy ra khỏi căn hầm ngay khi mạch nước ngầm làm nổ tung mặt đất. Thay vì những vũng bùn acid, giờ đây một dòng sông trong vắt đang chảy tràn qua các con phố lụp xụp, rửa trôi đi lớp bụi chì mười năm tuổi. Người dân Khu Xám ngơ ngác bước ra khỏi những túp lều, họ đưa tay hứng lấy những tia nước mát lạnh, không tin vào mắt mình.

Cơn bão Acid phía trên bị áp suất của mạch nước sạch đẩy lùi, để lộ ra một khoảng không gian thoáng đãng.

An ngoi lên từ một cửa cống gần tòa tháp viễn thông. Cậu thở hổn hển, nhả ra một ngụm nước ngọt lịm. Cách đó vài mét, Minh cũng đang loạng choạng đứng dậy, Nguyệt trong tay anh khẽ động đậy hàng mi.

Hai chàng trai nhìn nhau qua làn khói nước mờ ảo. Không còn áo lụa, không còn mặt nạ, họ đứng đó – hai bản sao của một số phận đã cùng nhau phá tan xiềng xích của sự bất công.

Vòm Kính rực rỡ một thời giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát trơ trọi. Bầu trời không còn bị chia cắt bởi lớp kính hay sương độc. Lần đầu tiên sau mười năm, một tia sáng nhạt màu cam của hoàng hôn thực sự len lỏi qua tầng mây, chiếu xuống mặt đất ẩm ướt.

An tiến lại gần, run rẩy đưa hộp thuốc cho Minh. "Tiêm cho con bé đi. Nhanh lên."

Minh đón lấy, tay họ chạm vào nhau. Sự lạnh lẽo của Khu Xanh và sự khô khốc của Khu Xám đã tan biến, chỉ còn lại hơi ấm của tình người. Giữa đống đổ nát của một xã hội cũ, một mầm xanh của hy vọng bắt đầu nảy nở.