582 từ
Thành phố B vào mùa hạ thường đón những cơn mưa rào bất chợt, nhanh đến mức người ta chẳng kịp trở tay. Trên con đường lát gạch xám của khu biệt thự cũ, Thẩm Giai Ngôn khi ấy mới bảy tuổi, đứng co ro dưới mái hiên của một cửa tiệm đã đóng cửa. Chiếc váy trắng tinh khôi cô đang mặc đã lấm lem bùn đất, đôi mắt to tròn ngập nước nhìn chằm chằm vào vũng nước dưới chân.
Gia đình cô vừa tan vỡ. Cha cô đi theo người đàn bà khác, mẹ cô suy sụp rồi cũng rời bỏ căn nhà này để tìm một bầu trời mới. Giai Ngôn bị gửi lại cho bà nội, nhưng bà cũng đã già yếu, chẳng thể che chở cho cô khỏi nỗi cô đơn bủa vây.
Giữa màn mưa trắng xóa, một bóng người cao gầy cầm chiếc ô đen thong dong bước tới. Phó Cận Thần khi đó mười ba tuổi, thiếu niên nhà họ Phó nổi tiếng lạnh lùng và xuất chúng nhất vùng. Anh dừng lại trước mặt cô, chiếc ô nghiêng hẳn sang một bên, che kín bóng dáng nhỏ bé đang run rẩy.
"Sao không về nhà?" Giọng anh trong trẻo, mang theo chút hơi lạnh của nước mưa nhưng không hề gay gắt.
Giai Ngôn ngước lên, hàng mi dài còn vương những hạt nước nhỏ li ti. Cô không biết anh, nhưng nhìn vào đôi mắt sâu thẳm ấy, cô bỗng thấy một sự bình yên lạ kỳ. Cô lí nhí: "Em... em không có chìa khóa. Bà nội đi vắng rồi."
Phó Cận Thần nhìn đứa nhỏ trước mặt, đôi má phúng phính vì lạnh mà trắng bệch, đôi môi nhỏ nhắn mím chặt. Một cảm giác lạ lẫm nảy sinh trong lòng cậu thiếu niên chưa từng biết quan tâm đến ai. Anh chìa bàn tay thon dài ra: "Sang nhà anh. Đợi bà về rồi sang sau."
Giai Ngôn ngập ngừng một chút rồi đặt bàn tay nhỏ xíu, lạnh ngắt của mình vào lòng bàn tay ấm áp của anh. Cảm giác ấm nóng từ da thịt anh truyền qua khiến tim cô khẽ đập nhanh một nhịp. Đó là lần đầu tiên cô biết thế nào là cảm giác được bảo vệ.
Trong căn phòng của Phó Cận Thần, mùi hương gỗ tuyết tùng thoang thoảng dìu dịu. Anh lấy một chiếc khăn lông lớn, bao bọc lấy cô như một chiếc kén nhỏ rồi ấn cô ngồi xuống ghế sofa.
"Ngồi yên đây, anh đi lấy sữa ấm."
Giai Ngôn ngoan ngoãn ngồi đó, đôi mắt tò mò quan sát thế giới của anh. Sách vở ngăn nắp, mọi thứ đều toát lên vẻ trầm mặc y hệt chủ nhân của nó. Khi Cận Thần quay lại với ly sữa trên tay, anh thấy cô bé đã ngủ thiếp đi vì mệt, đầu tựa vào thành ghế, đôi môi hơi hé mở.
Anh đặt ly sữa xuống, đứng lặng nhìn cô rất lâu. Ngón tay anh khẽ vươn ra, muốn chạm vào đôi má mềm mại kia nhưng rồi lại rụt về.
"Thẩm Giai Ngôn..." Anh thầm gọi tên cô trong lòng.
Kể từ ngày đó, Thành phố B trong mắt Phó Cận Thần không còn là những dãy nhà san sát vô hồn, mà là nơi có một cô bé nhỏ cần anh che chở. Anh tự hứa với lòng mình, đóa hoa nhài nhỏ này, anh sẽ dùng cả đời để tưới tẩm và bảo vệ.