566 từ · ~3 phút đọc
Tám giờ tối, tiếng động cơ xe quen thuộc vang lên dưới sân. Phó Cận Thần bước vào nhà với tâm trạng không mấy vui vẻ vì thư ký báo Giai Ngôn đã đến công ty rồi lại bỏ về mà không vào gặp anh.
Anh đẩy cửa phòng ngủ, thấy một bóng nhỏ cuộn tròn trong chăn. Cận Thần thở dài, cởi bỏ áo vest, ngồi xuống cạnh giường.
"Ngôn Ngôn, sao lại bỏ về?" Anh dịu dàng kéo chăn ra, thấy đôi mắt cô đỏ hoe vì khóc.
Giai Ngôn ngồi bật dậy, giọng run rẩy: "Anh đi mà cưới Lâm tiểu thư ấy! Chị ấy xinh đẹp, tài giỏi, lại giúp được cho sự nghiệp của anh. Em... em chẳng là gì cả."
Phó Cận Thần ngẩn người, rồi anh bật cười thấp. Nụ cười mang theo chút bất lực và chiều chuộng. Anh dứt khoát kéo cô vào lòng, mặc cho cô đấm nhẹ vào ngực mình phản kháng.
"Ngốc ạ. Anh để cô ta vào phòng là vì bản hợp đồng nghìn tỷ với cha cô ta. Anh chưa kịp đẩy ra thì em đã chạy mất." Anh nâng cằm cô lên, ép cô nhìn vào đôi mắt chứa đầy tình si của mình. "Đối với anh, lợi ích lớn nhất trên đời này chính là có được em. Những thứ khác, anh đều không cần."
Giai Ngôn sụt sịt: "Thật không?"
"Để anh chứng minh cho em thấy, trái tim và cơ thể này chỉ phản ứng với mình em thôi."
Anh cúi xuống, hôn lên môi cô để ngăn những lời hờn dỗi tiếp theo. Nụ hôn ban đầu mang tính dỗ dành, nhưng nhanh chóng trở nên sâu đậm và nóng bỏng khi ngọn lửa ghen tuông của Giai Ngôn biến thành sự khao khát được khẳng định chủ quyền.
Cận Thần bế cô lên, đặt cô ngồi lên đùi mình, để cô cảm nhận được sự cứng rắn và dục vọng đang bùng nổ của anh. Bàn tay anh luồn vào dưới lớp áo mỏng, mơn trớn những đường cong mà anh đã thuộc lòng.
Trong không gian yên tĩnh chỉ có tiếng thở dốc, quần áo lần lượt rơi xuống sàn. Cận Thần hôn dọc từ cổ xuống vùng ngực đầy đặn, để lại những dấu hôn đỏ thắm như lời tuyên thệ. Giai Ngôn chủ động ôm chặt lấy cổ anh, đôi chân dài quấn quýt lấy thắt lưng người đàn ông, hoàn toàn giao phó bản thân cho anh.
Mọi sự tự ti và nghi ngờ tan biến trong sự va chạm mãnh liệt của da thịt. Anh chiếm lấy cô một cách mạnh bạo nhưng cũng đầy nâng niu, ép cô phải gọi tên anh trong những tiếng rên rỉ nghẹn ngào.
"Gọi anh là gì?" Anh thì thầm vào tai cô khi cả hai đang ở đỉnh cao của sự thăng hoa.
"Cận Thần... chồng ơi..." Giai Ngôn mê muội thốt lên.
Cận Thần hài lòng siết chặt lấy cô, đem tất cả tình yêu và sự chiếm hữu rót đầy vào cơ thể nhỏ bé ấy. Đêm hôm đó, Thành phố B mưa phùn lất phất, nhưng trong căn phòng ngủ, ngọn lửa tình yêu của họ lại cháy rực rỡ hơn bao giờ hết.
Anh đã dùng cách nguyên thủy nhất để nói với cô rằng: Trong thế giới của Phó Cận Thần, chỉ có một nữ hoàng duy nhất tên là Thẩm Giai Ngôn.