359 từ · ~2 phút đọc
Sau khi bị Phó Cận Thần từ chối thẳng thừng tại công ty, Lâm Nhã Thanh không hề cam tâm. Với cô ta, một cô gái không danh không phận như Giai Ngôn không xứng đáng đứng cạnh người đàn ông xuất chúng như anh. Nhã Thanh bắt đầu chuyển hướng tấn công vào môi trường đại học của Giai Ngôn.
Sáng thứ Tư, khi Giai Ngôn vừa bước chân vào giảng đường, cô bỗng nhận thấy những ánh mắt kỳ lạ từ bạn bè xung quanh. Những tiếng xì xào bàn tán vang lên không ngớt. Trên bảng tin nội bộ của trường, ai đó đã đăng tải những bức ảnh Giai Ngôn bước xuống từ xe sang của Cận Thần, nhưng tất cả đều bị cắt ghép để trông như một cuộc giao dịch "tình - tiền" mờ ám. Thậm chí, còn có kẻ tung tin cô là "tiểu tam" chen chân vào hôn ước giữa Phó gia và Lâm gia.
Giai Ngôn đứng sững người, mặt trắng bệch. Cô chưa bao giờ phải đối mặt với sự công kích ác ý trực diện thế này.
"Này Thẩm Giai Ngôn, không ngờ cậu nhìn ngoan ngoãn thế mà lại đi giật chồng người khác à?" Một nữ sinh trong lớp vốn ghét Giai Ngôn từ lâu lên tiếng mỉa mai.
Giai Ngôn mím chặt môi, cố ngăn nước mắt không rơi: "Tôi không giật chồng ai cả. Đó là hôn phu của tôi."
"Hôn phu? Lâm tiểu thư vừa mới đăng ảnh đi ăn tối cùng gia đình họ Phó kia kìa. Cậu chỉ là món đồ chơi thôi!"
Đúng lúc đó, Nhã Thanh xuất hiện ở cửa lớp với dáng vẻ sang trọng. Cô ta đi đến trước mặt Giai Ngôn, giả vờ thở dài: "Giai Ngôn, nếu em cần tiền thì cứ nói với chị, đừng bám lấy Cận Thần nữa. Anh ấy vì nể tình xưa nên mới bao dưỡng em thôi, đừng làm ảnh hưởng đến danh tiếng của Phó gia."
Những lời nhục mạ của Nhã Thanh như những nhát dao đâm vào lòng Giai Ngôn. Cô cảm thấy cả thế giới như đang sụp đổ dưới chân mình.