541 từ · ~3 phút đọc
Giai Ngôn không gọi điện cho Cận Thần, cô lặng lẽ rời khỏi trường và đi lang thang trên phố. Nhưng cô không biết rằng, mọi động thái xung quanh cô đều nằm trong tầm kiểm soát của anh. Khi trợ lý báo cáo về những tin đồn tại trường học, sát khí trong mắt Phó Cận Thần khiến cả văn phòng như đóng băng.
Nửa giờ sau, một đoàn xe đen sang trọng đỗ xịch trước cổng đại học Thành phố B. Phó Cận Thần bước xuống, gương mặt lạnh lùng đến đáng sợ. Anh không đi một mình mà đi cùng luật sư và đại diện ban giám hiệu trường.
Anh bước thẳng vào giảng đường nơi Nhã Thanh vẫn đang đắc ý giữa đám đông. Thấy anh, cô ta hớn hở chạy lại: "Cận Thần, anh đến tìm em..."
"Chát!"
Một cái tát nảy lửa khiến tất cả mọi người câm nín. Phó Cận Thần thu tay lại, rút khăn giấy lau sạch như vừa chạm vào thứ gì đó bẩn thỉu.
"Ai cho cô cái quyền chạm vào người phụ nữ của tôi?" Giọng anh không cao nhưng chứa đựng uy lực khủng khiếp.
Anh quay sang nhìn đám sinh viên đang cầm điện thoại quay phim: "Tôi nói một lần duy nhất. Thẩm Giai Ngôn là người tôi nuôi nấng từ nhỏ, là vị hôn thê duy nhất tôi thừa nhận. Ai xúc phạm cô ấy, chính là đối đầu với Phó Cận Thần này."
Lâm Nhã Thanh ôm mặt, khóc không thành tiếng: "Anh... anh vì nó mà đối xử với em như vậy sao? Gia đình em sẽ không để yên..."
"Lâm gia?" Cận Thần nhếch mép cười lạnh. "Kể từ mười phút trước, mọi hợp đồng giữa Phó thị và Lâm gia đã bị hủy bỏ. Ngày mai, Lâm gia sẽ biến mất khỏi Thành phố B."
Sự tàn nhẫn và dứt khoát của anh khiến toàn bộ sinh viên có mặt tại đó khiếp sợ. Anh không quan tâm đến danh tiếng, không quan tâm đến tiền bạc, thứ duy nhất anh quan tâm là sự bình an của Giai Ngôn.
Cận Thần lập tức rời đi để tìm Giai Ngôn. Anh thấy cô đang ngồi ở một băng ghế công viên vắng người. Anh bước tới, ôm chặt cô vào lòng, vùi đầu vào cổ cô như để xoa dịu nỗi sợ hãi của chính mình.
"Xin lỗi, anh đến muộn."
Giai Ngôn ôm chặt lấy anh, òa khóc nức nở. Mọi uất ức, tủi hờn đều tan biến trong vòng tay vững chãi này.
"Cận Thần, em rất sợ..."
"Đừng sợ. Từ nay về sau, kẻ nào làm em khóc, anh sẽ khiến kẻ đó phải hối hận vì đã được sinh ra."
Chiều hôm đó, toàn bộ những bài đăng bôi nhọ trên mạng biến mất không dấu vết. Lâm Nhã Thanh bị trục xuất khỏi nước ngay trong đêm. Phó Cận Thần đã dùng quyền lực tuyệt đối của mình để dọn sạch mọi gai góc xung quanh đóa hoa nhài của anh.
Về đến nhà, anh bế xốc cô lên lầu. Đêm nay, anh không chỉ muốn vỗ về cô bằng lời nói, mà còn muốn dùng toàn bộ cơ thể mình để sưởi ấm cho trái tim đang run rẩy của cô.