381 từ · ~2 phút đọc
Sau sự cố với Lâm Nhã Thanh, Giai Ngôn trầm mặc hơn trước. Cô nhận ra rằng dù Phó Cận Thần có quyền lực đến đâu, nếu cô cứ mãi yếu đuối, cô sẽ trở thành điểm yếu duy nhất của anh. Cô không muốn mình chỉ là một "bình hoa" được anh nuôi dưỡng, cô muốn trở thành người có thể kiêu hãnh đứng cạnh anh.
Giai Ngôn bắt đầu dành nhiều thời gian hơn ở thư viện, tham gia các khóa học về quản trị và thiết kế trang sức – niềm đam mê bấy lâu của cô. Phó Cận Thần nhận ra sự thay đổi của cô gái nhỏ. Thay vì đòi anh đưa đi chơi vào cuối tuần, cô lại ngồi tỉ mẩn bên những bản vẽ hoặc đọc những cuốn sách kinh tế khô khan.
"Ngôn Ngôn, nghỉ ngơi chút đi em." Cận Thần bước vào phòng, đặt một ly nước ép lựu lên bàn học của cô.
Giai Ngôn ngước nhìn anh, đôi mắt long lanh đầy quyết tâm: "Anh Cận Thần, em muốn tự mình thực hiện dự án thiết kế này. Em muốn sau này khi người ta nhắc đến em, họ sẽ nói 'Nhà thiết kế Thẩm Giai Ngôn' chứ không chỉ là 'người phụ nữ của Phó tổng'."
Cận Thần khựng lại, rồi anh mỉm cười, một nụ cười đầy tự hào. Anh vòng tay qua vai cô, hôn nhẹ lên thái dương: "Được, anh sẽ là nhà đầu tư đầu tiên của em. Nhưng nhớ nhé, không được để bản thân quá mệt mỏi."
Sự ủng hộ của anh là động lực lớn nhất của cô. Những ngày sau đó, Thành phố B chứng kiến một Giai Ngôn hoàn toàn khác – tự tin, rạng rỡ và đầy sức sống. Cô bắt đầu thực tập tại một xưởng chế tác thủ công nhỏ, học cách mài giũa từng viên đá quý, chấp nhận làm những việc lặt vặt nhất để tích lũy kinh nghiệm.
Nhìn thấy cô trưởng thành, lòng Cận Thần vừa mừng lại vừa có chút "lo sợ". Anh sợ đóa hoa này khi tỏa hương sắc rực rỡ sẽ càng thu hút nhiều kẻ dòm ngó hơn. Nhưng trên hết, anh yêu vẻ đẹp lao động và sự kiên trì trong mắt cô.