521 từ
Kỳ nghỉ hè dài đằng đẵng là cơ hội để Phó Cận Thần "thu hoạch" những gì anh đã dày công vun trồng. Anh đưa Giai Ngôn đi du lịch tại một thị trấn nhỏ ven biển để "ăn mừng tốt nghiệp".
Buổi tối ở biển, gió mang theo vị mặn và hơi ẩm tràn vào phòng khách sạn cao cấp. Giai Ngôn vừa tắm xong, cô mặc một chiếc váy ngủ lụa màu trắng kem mỏng manh. Vì nghĩ anh đang ở ngoài ban công hút thuốc, cô không ngần ngại đi chân trần trên thảm, vừa lau tóc vừa ngâm nga một điệu nhạc.
Nhưng khi cô quay lại, Phó Cận Thần đã đứng ở cửa phòng tắm từ lúc nào. Anh vẫn mặc bộ đồ lúc nãy, nhưng cúc áo trên cùng đã mở, trông có vẻ phóng khoáng và nguy hiểm hơn bao giờ hết.
Ánh mắt anh dừng lại trên làn da trắng nõn vẫn còn vương những hạt nước li ti sau khi tắm của cô. Lớp vải lụa mỏng dính sát vào cơ thể thiếu nữ phổng phao, phác họa lên những đường cong đầy sức sống.
"Lại đây." Giọng anh khàn đặc, biểu thị anh đang kìm nén một điều gì đó rất lớn lao.
Giai Ngôn ngoan ngoãn đi tới trước mặt anh. Cận Thần cầm lấy chiếc khăn trên tay cô, bắt đầu lau tóc cho cô một cách vụng về nhưng đầy kiên nhẫn.
"Sau này đừng mặc thế này trước mặt ai khác." Anh trầm giọng cảnh cáo.
"Trong phòng chỉ có anh thôi mà..." Giai Ngôn ngước nhìn anh, đôi mắt long lanh như chứa cả dải ngân hà.
Câu nói ngây thơ của cô chính là mồi lửa cuối cùng. Cận Thần ném chiếc khăn sang một bên, bàn tay to bản áp vào gáy cô, kéo cô vào một nụ hôn bất ngờ.
Đó không phải là nụ hôn phớt qua như trên trán hay trên tóc. Đó là một nụ hôn mãnh liệt, tràn đầy dục vọng và sự chiếm hữu của một người đàn ông thực thụ. Đầu lưỡi anh càn quét trong khoang miệng cô, tước đoạt đi hơi thở của cô, bắt cô phải tiếp nhận sự hiện diện của mình.
Giai Ngôn choáng váng, đôi tay nhỏ bé bám chặt vào vai áo anh để không bị ngã khuỵu. Đây là lần đầu tiên cô biết nụ hôn có thể nồng cháy đến thế. Mùi tuyết tùng và mùi bạc hà từ anh như bao vây lấy mọi giác quan của cô.
Khi anh buông cô ra, môi Giai Ngôn đã hơi sưng đỏ, đôi mắt mờ mịt hơi nước. Cận Thần tựa trán mình vào trán cô, hơi thở dồn dập.
"Giai Ngôn, từ giờ trở đi, em không còn là em gái của anh nữa." Anh thì thầm, bàn tay vẫn vuốt ve bên eo cô không rời. "Em là người phụ nữ của Phó Cận Thần."
Đêm đó, dưới ánh trăng bạc soi bóng xuống biển Thành phố B, Giai Ngôn biết rằng mình đã hoàn toàn thuộc về anh, theo một cách sâu sắc nhất mà cô từng tưởng tượng.