MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBẫy Tình Của Phó Tiên SinhChương 4: Kẻ đi săn kiên nhẫn

Bẫy Tình Của Phó Tiên Sinh

Chương 4: Kẻ đi săn kiên nhẫn

438 từ

Sau đêm hôm đó, bầu không khí trong căn biệt thự ở Thành phố B trở nên khác lạ. Giai Ngôn bắt đầu tránh ánh mắt của Phó Cận Thần. Cô sợ vẻ thâm trầm ấy, nhưng cũng lại bị nó thu hút một cách kỳ lạ.

Sáng thứ Hai, Giai Ngôn dậy sớm chuẩn bị hồ sơ nhập học. Khi cô xuống lầu, Phó Cận Thần đã ngồi ở bàn ăn, trên tay là tờ báo kinh tế, bên cạnh là một tách cà phê đen không đường. Anh mặc sơ mi trắng phẳng phiu, tay áo xắn nhẹ lên lộ ra cánh tay săn chắc với những đường gân nam tính.

"Lại đây ăn sáng." Anh không ngẩng đầu nhưng như có mắt ở sau lưng.

Giai Ngôn khẽ bước tới, ngồi xuống đối diện anh. Trên bàn là món cháo nấm cô thích nhất. Cô cầm thìa, lén nhìn anh qua làn khói nóng.

"Anh Cận Thần... chuyện tối hôm trước..."

Phó Cận Thần đặt tờ báo xuống, đôi mắt sâu thẳm khóa chặt lấy khuôn mặt cô. Anh thong thả nhấp một ngụm cà phê rồi mới lên tiếng: "Em sợ anh à?"

Giai Ngôn mím môi, gật đầu rồi lại lắc đầu. Cô không sợ anh làm hại cô, cô chỉ sợ sự thay đổi đột ngột này.

Cận Thần đứng dậy, đi vòng qua bàn ăn, cúi người chống hai tay lên thành ghế của cô, bao bọc cô trong khoảng không hẹp giữa ngực mình và bàn ăn. Anh cúi thấp đầu, hơi thở nóng hổi vương trên đỉnh đầu cô.

"Đừng sợ anh. Anh đã nuôi em mười năm, không phải để em nhìn anh bằng ánh mắt xa lạ đó." Ngón tay anh khẽ lướt qua sợi dây chuyền trên cổ cô, nơi có mặt dây chuyền hình giọt nước mà anh tự tay thiết kế. "Giai Ngôn, em sắp vào đại học rồi. Sẽ có rất nhiều kẻ muốn chạm vào em, nhưng em phải nhớ, em là của ai."

Giai Ngôn cảm thấy mặt mình nóng bừng. Cách anh khẳng định chủ quyền vừa ngang ngược vừa khiến lòng cô trào dâng một cảm xúc ngọt ngào khó tả.

"Em... em biết rồi." Cô lý nhí.

Anh cười khẽ, nụ cười hiếm hoi làm tan chảy vẻ lạnh lùng thường ngày. Anh đặt một nụ hôn nhẹ lên tóc cô trước khi rời đi. "Ngoan, chiều anh đón em đi chọn máy tính mới."

Nhìn bóng lưng anh, Giai Ngôn nhận ra mình đã lọt vào một cái bẫy được giăng sẵn bằng sự dịu dàng và quyền lực. Một cái bẫy mà cô chẳng hề muốn thoát ra.