842 từ
Mùa hè năm Giai Ngôn mười tám tuổi, không khí Thành phố B như bị nén lại trong sự oi nồng trước một cơn giông lớn. Kỳ thi đại học vừa kết thúc, Giai Ngôn giống như chú chim nhỏ vừa thoát khỏi lồng, nhưng cô không biết rằng, cái lồng lớn hơn và kiên cố hơn chính là vòng tay của người đàn ông tên Phó Cận Thần.
Tối hôm đó, Giai Ngôn cùng bạn bè lớp 12 đi liên hoan cuối cấp. Lần đầu tiên cô mặc một chiếc váy hai dây màu đỏ rượu vang – món quà sinh nhật mà một người bạn giấu tên tặng. Chiếc váy ôm sát những đường cong thanh xuân đang nảy nở, lộ ra bờ vai trần trắng muốt và xương quai xanh tinh tế.
Cô không nói cho Phó Cận Thần biết mình mặc gì, chỉ nhắn tin bảo anh không cần đón sớm. Nhưng khi Giai Ngôn vừa bước ra khỏi quán karaoke vào lúc mười giờ tối, hơi men từ vài ly bia trái cây làm má cô ửng hồng, cô đã thấy chiếc xe đen quen thuộc của anh đỗ xịch bên lề đường.
Phó Cận Thần đứng tựa lưng vào thân xe, ánh đèn đường vàng vọt hắt lên khuôn mặt sắc sảo, tạo nên những mảng sáng tối lạnh lùng. Khi ánh mắt anh quét qua bộ váy trên người cô, đồng tử anh khẽ co rút lại. Luồng khí áp suất thấp tỏa ra từ anh khiến đám bạn đang cười nói của Giai Ngôn bỗng im bặt.
"Lên xe." Anh chỉ nói hai chữ, giọng điệu không cho phép cãi lời.
Giai Ngôn ngoan ngoãn leo lên ghế phụ. Không gian trong xe kín mít, mùi hương gỗ tuyết tùng nồng đậm hơn thường ngày, trộn lẫn với sự im lặng đáng sợ của anh. Phó Cận Thần không lái xe đi ngay, anh tháo cà vạt, vứt sang ghế sau, rồi quay sang nhìn cô trân trân.
"Ai cho em mặc thế này?"
Giai Ngôn hơi co người lại, giọng lí nhí: "Hôm nay là tiệc tốt nghiệp mà anh... Các bạn khác cũng mặc như vậy."
"Các bạn khác không phải là em."
Bàn tay anh đột ngột vươn tới, không phải để vuốt ve mà là để nắm lấy bả vai trần của cô. Da thịt chạm nhau, cảm giác mát lạnh từ tay anh khiến Giai Ngôn khẽ rùng mình. Phó Cận Thần nhìn chằm chằm vào đôi môi đỏ mọng hơi hé mở vì ngạc nhiên của cô, hơi thở anh bắt đầu trở nên nặng nề.
"Giai Ngôn, em có biết đàn ông nhìn thấy em thế này sẽ nghĩ gì không?"
Câu hỏi của anh mang theo sự nguy hiểm mà mười năm qua cô chưa từng thấy. Giai Ngôn ngây thơ lắc đầu, đôi mắt đẫm nước nhìn anh: "Anh Cận Thần, anh giận ạ?"
Nhìn dáng vẻ đáng thương của cô, sự kìm nén trong lòng anh suốt bao năm qua như một con đê bị nứt vỡ. Anh không giận cô, anh giận chính mình vì đã đánh giá thấp sức ảnh hưởng của cô đối với lý trí của anh.
Anh đột ngột cúi người, áp sát cô vào lưng ghế. Khoảng cách gần đến mức Giai Ngôn có thể thấy được sự dao động trong đôi mắt thâm trầm ấy. Anh không hôn, nhưng mũi anh vùi vào hõm cổ cô, hít hà mùi hương thiếu nữ thanh khiết hòa lẫn chút men rượu.
"Đừng thử thách sự kiên nhẫn của anh thêm nữa." Anh thì thầm, giọng khàn đặc. "Anh đã đợi mười năm để em lớn lên, đừng để anh phải dùng biện pháp mạnh."
Giai Ngôn cảm thấy trái tim mình như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô nhận ra, người anh trai luôn dịu dàng sấy tóc cho cô, luôn mua kẹo cho cô, thực chất là một con thú dữ đang ẩn mình. Và con thú ấy, đang khao khát nuốt chửng cô.
Chiếc xe chuyển bánh, lao đi trong màn đêm của Thành phố B. Trên suốt quãng đường về, anh không nói thêm câu nào, nhưng bàn tay anh vẫn nắm chặt lấy tay cô, mười ngón tay đan vào nhau không một kẽ hở.
Về đến nhà, khi Giai Ngôn định chạy nhanh về phòng mình, Phó Cận Thần đã kịp giữ lấy eo cô từ phía sau, kéo cô áp sát vào lồng ngực cứng ngắc của mình.
"Ngày mai, vứt chiếc váy này đi." Anh nói bên tai cô, môi chạm nhẹ vào vành tai khiến cô run rẩy. "Nếu muốn mặc, chỉ được mặc cho anh xem."
Đêm đó, Giai Ngôn nằm trên giường, hơi ấm của anh vẫn như còn ám trên da thịt. Cô chợt hiểu ra, cái "bẫy" mà anh giăng ra không phải để làm tổn thương cô, mà là để nhốt cô vào một thế giới chỉ có duy nhất bóng dáng của anh.
Ranh giới giữa "anh trai - em gái" đã thực sự sụp đổ vào cái đêm mùa hè rực lửa ấy.