Thành phố S vào thu luôn đón những cơn mưa bất chợt, mang theo cái se lạnh thấm vào da thịt. Úc Noãn Tâm đứng dưới mái hiên của trường tiểu học, nhìn những giọt nước tí tách rơi xuống mặt đường nhựa. Cô là một giáo viên mỹ thuật, cuộc sống vốn dĩ phẳng lặng như một mặt hồ không gợn sóng. Cô ngoan ngoãn, hiểu chuyện, luôn làm hài lòng cha mẹ và đồng nghiệp. Nhưng sâu trong thâm tâm, cô luôn cảm thấy mình thiếu một cái gì đó – một chút màu sắc rực rỡ cho tâm hồn.
Hôm nay, cô có hẹn đến dạy kèm cho một cô bé tên là Bé Tuệ. Người nhà của bé Tuệ đã liên hệ với cô từ tuần trước, nói rằng cô bé rất thích vẽ nhưng tính tình hơi nhút nhát.
Chiếc xe taxi dừng lại trước một căn biệt thự nằm yên tĩnh giữa khu vườn rộng lớn. Noãn Tâm hít một hơi thật sâu, chỉnh lại tà áo sơ mi trắng tinh khôi rồi nhấn chuông. Người quản gia già dẫn cô vào phòng khách. Căn nhà rất đẹp, nhưng lại mang một cảm giác lạnh lẽo đến lạ thường.
"Cô Úc, cô đợi một chút, Tổng giám đốc đang ở trong phòng đọc sách với Bé Tuệ."
Noãn Tâm gật đầu nhẹ nhàng, ngồi xuống ghế sô pha. Một lúc sau, tiếng động lạ phát ra từ phía cầu thang. Không phải tiếng bước chân bình thường, mà là một nhịp điệu khô khốc, nặng nề.
Cộp... cộp... cộp...
Noãn Tâm ngẩng đầu lên, và rồi tim cô như hẫng đi một nhịp.
Người đàn ông bước xuống cầu thang có một khuôn mặt đẹp đến mức khiến người ta nghẹt thở, nhưng đôi lông mày rậm lại nhíu chặt như chứa đựng nỗi sầu muộn thiên cổ. Anh mặc một chiếc áo thun đen đơn giản, quần vải dài che khuất đôi chân. Thế nhưng, thứ khiến Noãn Tâm bàng hoàng chính là đôi nạng gỗ đen bóng kẹp dưới nách anh. Mỗi bước đi của anh đều dồn toàn bộ sức lực vào đôi tay, đôi chân dường như chỉ khẽ lướt trên mặt đất một cách yếu ớt.
"Chú Thần, cô giáo đến rồi kìa!" Một cô bé nhỏ nhắn, xinh xắn chạy phía sau anh, đó chính là Bé Tuệ.
Hàn Trạc Thần dừng bước. Anh ngước mắt nhìn Noãn Tâm. Ánh mắt ấy lạnh lẽo, sắc bén như muốn nhìn thấu tâm can người đối diện, nhưng sâu thẳm trong đó là một sự tự ti được che đậy bằng lớp vỏ bọc kiêu ngạo.
"Cô là Úc Noãn Tâm?" Giọng anh trầm thấp, có chút khàn.
"Vâng, chào Hàn tiên sinh." Noãn Tâm đứng dậy, cố gắng giữ giọng mình bình tĩnh dù lồng ngực đang đập liên hồi. Cô nhận ra anh. Làm sao không nhận ra được? Anh từng là niềm tự hào của thể thao nước nhà, là "Thần Gió" trên đường chạy điền kinh. Báo chí từng tốn không biết bao nhiêu giấy mực về vụ tai nạn năm đó của anh.
Hàn Trạc Thần nhìn thấy sự thương cảm thoáng qua trong mắt cô, đôi tay siết chặt lấy tay cầm của đôi nạng đến mức trắng bệch. Anh ghét cái nhìn đó. Nó nhắc nhở anh rằng anh không còn là một người đàn ông hoàn hảo nữa.
"Dạy cho tốt. Bé Tuệ rất thích vẽ, nhưng nếu cô không đủ kiên nhẫn thì cứ việc rời đi ngay bây giờ." Anh nói lời cay độc rồi xoay người, khó khăn di chuyển về phía phòng làm việc.
Bóng lưng anh cao lớn nhưng đơn độc đến nao lòng. Chiếc chân trái của anh dường như không thể co duỗi bình thường, nó hơi lê trên mặt sàn gỗ, tạo ra một âm thanh khiến lòng Noãn Tâm thắt lại. Một vận động viên điền kinh mất đi đôi chân, chẳng khác nào một thiên thần bị bẻ gãy cánh.
"Cô giáo ơi, chú Thần không dữ đâu, chú chỉ bị đau thôi." Bé Tuệ kéo tay Noãn Tâm, giọng nói ngây thơ khiến cô bừng tỉnh.
Noãn Tâm mỉm cười, xoa đầu cô bé, nhưng ánh mắt vẫn dõi theo cánh cửa phòng làm việc đã đóng sầm lại. Cô vốn dĩ là người yếu đuối, nhưng lúc này, một sự tò mò và niềm khao khát muốn thấu hiểu người đàn ông kia bỗng trỗi dậy mạnh mẽ.