MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBên Anh Là Năm Tháng Tĩnh LặngChương 2: THANH ÂM CỦA SỰ CÔ ĐỘC

Bên Anh Là Năm Tháng Tĩnh Lặng

Chương 2: THANH ÂM CỦA SỰ CÔ ĐỘC

514 từ · ~3 phút đọc

Những ngày sau đó, thành phố S chìm trong làn sương mù bảng lảng. Úc Noãn Tâm vẫn đều đặn mỗi buổi chiều bắt xe buýt đến biệt thự họ Hàn. Cô là một người con gái tinh tế, cô hiểu rằng với một người đàn ông từng đứng trên đỉnh cao như Hàn Trạc Thần, sự thương hại chính là loại độc dược tàn nhẫn nhất. Vì vậy, cô chưa bao giờ nhìn chằm chằm vào đôi chân anh, cũng chưa bao giờ chủ động đề nghị giúp đỡ nếu anh không thực sự cần đến.

Hôm nay, Bé Tuệ mệt nên ngủ sớm. Noãn Tâm thu dọn giá vẽ, định rời đi thì thấy thư phòng của Trạc Thần vẫn sáng đèn. Cánh cửa khép hờ, tiếng lật giấy tờ sột soạt hòa lẫn với tiếng thở dài nặng nề.

Cô đứng lặng hồi lâu, sau đó lặng lẽ xuống bếp, pha một tách trà hoa cúc mật ong. Cô không gõ cửa dồn dập, chỉ khẽ đẩy nhẹ, đặt tách trà lên chiếc bàn nhỏ cạnh cửa rồi định quay đi.

"Ai đó?" Giọng nói trầm thấp của Trạc Thần vang lên, có chút mệt mỏi.

"Là tôi, Hàn tiên sinh. Tôi thấy anh làm việc muộn, trà hoa cúc sẽ giúp anh dễ ngủ hơn." Noãn Tâm đứng ở khoảng cách vừa đủ, không quá gần để xâm phạm không gian riêng tư, cũng không quá xa để tỏ ra xa cách.

Trạc Thần ngước mắt lên. Anh đang ngồi trên chiếc ghế làm việc được thiết kế riêng, đôi nạng gỗ tựa vào góc tường, trơ trọi như chính chủ nhân của nó. Anh nhìn tách trà đang tỏa khói nghi ngút, rồi lại nhìn cô gái có đôi mắt trong veo như nước mùa thu.

"Cô Úc, cô vốn dĩ rất biết điều." Anh nhận xét, giọng không còn gắt gỏng như ngày đầu.

"Cha mẹ tôi dạy rằng, quan tâm một người là quan tâm đến cảm xúc của họ, chứ không phải thể hiện lòng tốt của mình." Noãn Tâm mỉm cười nhạt, nụ cười đúng mực của một người có giáo dưỡng. "Anh làm việc tiếp đi, tôi xin phép."

"Đợi đã." Trạc Thần gọi khẽ. Anh nhìn ra cửa sổ, nơi những giọt sương đang đọng lại trên mặt kính. "Ngoài trời lạnh lắm, để tài xế đưa cô về."

Noãn Tâm hơi sững người. Đây là lần đầu tiên anh chủ động quan tâm đến sự an toàn của cô. Cô không từ chối, vì cô hiểu nếu từ chối sẽ khiến sự tử tế hiếm hoi của anh bị tổn thương. "Cảm ơn anh."

Suốt dọc đường về, Noãn Tâm nhìn bóng tối lướt qua cửa sổ xe. Cô chợt nhận ra, Hàn Trạc Thần giống như một bài toán khó mà cô hằng khao khát được giải. Anh không xấu xa, anh chỉ là quá cô đơn trong pháo đài tự trọng của chính mình. Sự tinh tế của cô giúp cô hiểu rằng, muốn chạm vào anh, cô không được dùng tay, mà phải dùng sự thấu hiểu lặng lẽ.