Một tuần sau, Bé Tuệ hào hứng khoe với Noãn Tâm rằng hôm nay là sinh nhật của chú Thần. Nhưng không khí trong nhà không hề có chút gì gọi là tiệc tùng. Hàn Trạc Thần vẫn giam mình trong phòng, thậm chí còn u uất hơn thường ngày.
Noãn Tâm biết, với anh, mỗi một tuổi trôi qua kể từ sau vụ tai nạn chỉ là sự nhắc nhở về những năm tháng phế bỏ. Cô không mua quà cáp đắt tiền, cũng không tổ chức tiệc tùng ồn ào. Sau giờ dạy, cô xin phép quản gia được vào căn phòng có chiếc đàn dương cầm cũ đã bám đầy bụi.
Tiếng đàn vang lên, nhẹ nhàng và sâu lắng. Đó là bản nhạc "Ánh Trăng" của Beethoven – một bản nhạc dành cho những tâm hồn cần được xoa dịu.
Trong thư phòng, Hàn Trạc Thần đang ngồi thẫn thờ thì nghe thấy tiếng nhạc. Anh khó khăn cầm lấy đôi nạng, từng bước chậm chạp di chuyển ra ngoài hành lang. Anh đứng ở bóng tối trên cao, nhìn xuống phòng khách. Dưới ánh đèn chùm mờ ảo, Úc Noãn Tâm đang lướt tay trên phím đàn. Tà váy dài của cô trải rộng trên sàn nhà, trông cô thanh thoát như một nữ thần hòa bình.
Tiếng đàn của cô không phô trương kỹ thuật, nó chứa đựng một nỗi buồn man mác, nhưng kết thúc bằng những nốt nhạc cao vút đầy hy vọng. Khi nốt nhạc cuối cùng rơi xuống, Noãn Tâm ngẩng đầu lên và bắt gặp ánh mắt của anh.
Hai người nhìn nhau trong tĩnh lặng. Không có lời chúc mừng sinh nhật sáo rỗng, không có sự gượng ép.
"Tôi từng rất ghét âm nhạc." Trạc Thần lên tiếng, giọng anh nghẹn lại. "Vì âm nhạc đòi hỏi sự nhịp nhàng, thứ mà tôi không còn nữa."
Noãn Tâm đứng dậy, cô bước lại gần chân cầu thang nhưng không đi lên. Cô ngước nhìn anh, ánh mắt đầy trân trọng: "Âm nhạc không cần đôi chân để nhảy múa, anh Hàn. Nó cần trái tim để cảm nhận. Hôm nay, trái tim anh có thấy ổn không?"
Hàn Trạc Thần siết chặt nạng gỗ. Câu hỏi của cô quá đỗi đơn giản nhưng lại chạm vào nơi mềm yếu nhất trong lòng anh. Cô không hỏi chân anh có đau không, cô hỏi trái tim anh có ổn không. Sự giáo dưỡng và tinh tế của Noãn Tâm khiến anh cảm thấy mình được đối xử như một người đàn ông bình thường, chứ không phải một người tàn tật.
"Không ổn lắm, nhưng tiếng đàn của cô... rất êm." Anh quay lưng đi, nhưng lần này bước chân anh dường như không còn nặng nề như trước.
Noãn Tâm đứng đó, lòng bỗng dâng lên một nỗi buồn ngọt ngào. Cô biết mình đã bắt đầu bước vào thế giới của anh, nhưng cô cũng hiểu, phía sau anh là một vực sâu của sự tự ti mà cô cần rất nhiều kiên nhẫn mới có thể lấp đầy.