MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBên Anh Là Năm Tháng Tĩnh LặngChương 4: RẠO RỰC DƯỚI CƠN MƯA

Bên Anh Là Năm Tháng Tĩnh Lặng

Chương 4: RẠO RỰC DƯỚI CƠN MƯA

629 từ · ~4 phút đọc

Mùa hoa trà đến, khu vườn trong biệt thự họ Hàn ngập tràn sắc trắng tinh khôi. Noãn Tâm mang theo một hộp màu nước mới đến cho Bé Tuệ. Hôm nay, Trạc Thần không ở trong phòng, anh đang ngồi ở xích đu dưới gốc cây hoa trà cổ thụ, đôi nạng đặt ngay ngắn bên cạnh.

Bé Tuệ chạy ra chơi cùng chú, còn Noãn Tâm đứng từ xa quan sát. Cô thấy Trạc Thần vụng về nhặt một bông hoa rụng, cài lên tóc cho cháu gái. Khoảnh khắc đó, trông anh hiền lành và ấm áp đến lạ thường.

Nhưng rồi, một nhóm khách hàng của cha mẹ Trạc Thần bất ngờ đến thăm mà không báo trước. Họ là những người kinh doanh lâu năm, lời nói đôi khi thiếu sự nhạy cảm.

"Ôi, Trạc Thần đấy à? Tiếc quá, thiên tài chạy bộ một thời mà giờ lại ngồi đây..." Một người đàn ông trung niên tặc lưỡi, ánh mắt dừng lại ở đôi chân không cử động của anh.

Gương mặt Trạc Thần lập tức đanh lại, sự lạnh lẽo bao trùm lấy anh. Anh định với lấy đôi nạng để đứng dậy rời đi trong tư thế hiên ngang nhất có thể, nhưng vì vội vã, chiếc nạng trượt khỏi tay anh.

Không gian bỗng chốc đông cứng. Sự nhục nhã hiện rõ trên đôi mắt đỏ ngầu của Trạc Thần.

Giữa lúc đó, Noãn Tâm bước tới. Cô không vội vàng nhặt nạng cho anh ngay để tránh làm anh thêm bối rối. Cô cúi chào những vị khách bằng một thái độ vô cùng lễ phép nhưng xa cách.

"Chào các vị, tôi là giáo viên của gia đình. Hàn tổng đang cùng chúng tôi thảo luận về dự án nghệ thuật cho Bé Tuệ. Có lẽ các vị đã đến không đúng lúc rồi, anh ấy đang rất bận."

Nói rồi, cô quay sang Trạc Thần, mỉm cười dịu dàng như không có chuyện gì xảy ra: "Anh Hàn, anh nói bông hoa này rất đẹp, anh nhặt giúp em thêm một bông được không?"

Lời nói của cô vô tình mà hữu ý đã đánh lạc hướng sự chú ý của mọi người. Cô khẽ cúi người, tự nhiên nhặt chiếc nạng lên rồi đặt vào tay anh như trao một món đồ bình thường. Sự bình thản của cô đã cứu vãn lòng tự trọng của anh trước mặt người ngoài.

Khi những vị khách đã rời đi, Trạc Thần vẫn nắm chặt chiếc nạng, đầu cúi thấp.

"Tại sao cô lại làm vậy?"

"Làm gì cơ ạ?" Noãn Tâm giả vờ không hiểu, cô tiếp tục dọn dẹp những cánh hoa rụng trên bàn gỗ.

"Cô biết tôi đang rất thảm hại mà."

Noãn Tâm dừng tay, cô nhìn anh bằng ánh mắt chân thành nhất: "Trong mắt em, chỉ có những người cố tình chà đạp lên nỗi đau của người khác mới thảm hại. Còn anh, anh là người đàn ông tuyệt vời nhất mà em từng biết, vì anh vẫn đang đứng vững trên đôi chân của tâm hồn mình."

Trạc Thần ngẩng đầu lên, hơi thở anh khựng lại. Dưới tán hoa trà trắng xóa, cô gái ấy đứng đó, giản đơn và thuần khiết, nhưng lại tỏa ra một sức mạnh khiến anh muốn một lần nữa tin vào cuộc đời. Anh nhận ra, sự ngoan ngoãn của cô không phải là nhu nhược, mà là một loại sức mạnh tĩnh lặng có thể dời non lấp bể.

Đêm đó, Noãn Tâm trở về nhà, đối mặt với sự thúc giục xem mắt của mẹ. Cô chỉ im lặng, trong đầu chỉ hiện lên hình ảnh người đàn ông cô độc dưới gốc cây hoa trà. Cô biết, mình không thể quay đầu lại được nữa.