Mùa thu ở thành phố S ngày càng đậm nét, những con đường dẫn vào biệt thự họ Hàn ngập đầy lá rụng. Úc Noãn Tâm vẫn duy trì thói quen đến dạy Bé Tuệ, nhưng giờ đây, trong túi xách của cô thường có thêm một vài thứ nhỏ nhặt: khi thì là một gói trà dưỡng sinh, khi thì là một loại tinh dầu thảo mộc có tác dụng an thần. Cô không bao giờ đưa trực tiếp cho Hàn Trạc Thần để tránh làm anh cảm thấy mình đang được chăm sóc như một bệnh nhân. Cô chỉ lặng lẽ đưa cho quản gia, dặn dò vài câu đơn giản rồi vào phòng vẽ.
Một buổi chiều, khi Bé Tuệ đang mải mê tô màu, Noãn Tâm vô tình nhìn thấy Hàn Trạc Thần ngồi ngoài ban công. Anh không dùng nạng, chỉ ngồi tĩnh lặng trên chiếc ghế bành lớn, đôi chân phủ một chiếc chăn mỏng dù trời không quá lạnh. Ánh mắt anh xa xăm, nhìn về phía chân trời nơi những đàn chim đang bay về tổ.
Noãn Tâm bước ra, tay cầm một ly nước ấm. Cô không đứng đối diện mà đứng bên cạnh anh, cùng nhìn về một hướng.
"Chim bay về tổ là vì chúng biết có nơi đang đợi mình. Anh Hàn, anh có thấy hoàng hôn hôm nay rất đẹp không?"
Trạc Thần không quay đầu lại, giọng anh khàn khàn: "Với một kẻ chỉ có thể ngồi một chỗ nhìn thời gian trôi qua, hoàng hôn hay bình minh thì có gì khác biệt? Đều là sự kết thúc của một ngày vô dụng."
Noãn Tâm không vội vàng phản bác. Cô đặt ly nước lên chiếc bàn nhỏ, giọng nói vẫn nhẹ nhàng như nước chảy: "Ngày trước, cha tôi thường nói, giá trị của một ngày không nằm ở chỗ chúng ta đi được bao xa, mà là ở chỗ tâm hồn chúng ta có được bình yên hay không. Anh ngồi đây, nhưng tâm trí anh có thể đi đến bất cứ đâu anh muốn mà."
Trạc Thần khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự tự giễu: "Cô giáo Úc, cô luôn có những lý lẽ thật nhân văn. Nhưng cô không biết cảm giác của một người từng chạy với vận tốc mười mét mỗi giây, giờ đây ngay cả việc bước qua một bậc cửa cũng là một thử thách đâu."
"Em không biết." Noãn Tâm thành thật thừa nhận, lần đầu tiên cô xưng "em" một cách tự nhiên trước mặt anh. "Nhưng em biết rằng, nếu anh cứ mãi nhìn vào đôi chân đã mỏi mệt của mình, anh sẽ bỏ lỡ cả một bầu trời rộng lớn phía trước. Anh không cần chạy nữa, anh chỉ cần sống thôi."
Trạc Thần im lặng. Lần đầu tiên anh không cảm thấy khó chịu khi nghe những lời khuyên nhủ. Có lẽ vì giọng điệu của Noãn Tâm không có sự dạy đời, chỉ có sự thấu hiểu vô hạn. Anh khẽ đưa tay chạm vào chiếc chăn trên đùi, nơi đôi chân gầy gò đang âm ỉ đau vì trái gió trở trời. Noãn Tâm thấy vậy, cô cúi người, chỉnh lại góc chăn cho anh thật gọn gàng, động tác tự nhiên như hơi thở, không một chút gượng ép hay ghẻ lạnh.