MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBên Anh Là Năm Tháng Tĩnh LặngChương 6: BUỔI XEM MẮT

Bên Anh Là Năm Tháng Tĩnh Lặng

Chương 6: BUỔI XEM MẮT

494 từ · ~3 phút đọc

Thứ Bảy, Noãn Tâm bị mẹ ép mặc một chiếc váy màu xanh nhạt thanh lịch để đi ăn tối cùng gia đình họ Lâm. Đó là một gia đình danh giá, con trai họ là Lâm Viễn, một kiến trúc sư trẻ tuổi vừa trở về từ Anh.

Trong suốt bữa ăn, mẹ cô liên tục quảng bá về sự ngoan ngoãn và tài năng của cô. Lâm Viễn là một người lịch thiệp, anh ta nói về những chuyến đi, về những công trình cao tầng. Nhưng trong đầu Noãn Tâm chỉ hiện lên hình ảnh người đàn ông cô độc trong thư phòng với đôi nạng gỗ.

"Noãn Tâm, em thấy Lâm Viễn thế nào?" Mẹ cô hỏi khi hai người vào nhà vệ sinh.

"Anh ấy rất tốt, nhưng không phải người con tìm kiếm." Noãn Tâm nhỏ giọng, tay vân vê tà váy.

"Con đừng có bướng bỉnh! Lâm Viễn hoàn hảo về mọi mặt, lại khỏe mạnh, năng nổ. Con định tìm một người thế nào nữa?"

Cụm từ "khỏe mạnh" như một cái gai đâm vào lòng Noãn Tâm. Cô hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu nhìn mẹ: "Mẹ, sức khỏe rất quan trọng, nhưng sự đồng điệu trong tâm hồn còn quan trọng hơn. Con không muốn kết hôn với một người chỉ vì anh ấy có đôi chân lành lặn."

Bữa ăn kết thúc trong sự không vui. Noãn Tâm không về nhà ngay mà bắt xe đến biệt thự họ Hàn. Cô biết giờ này anh chưa ngủ.

Khi thấy cô xuất hiện ở cổng trong bộ váy lộng lẫy, gương mặt vẫn còn vương chút mệt mỏi, Trạc Thần đang ngồi trong phòng khách sững người lại. Anh nhìn cô, rồi nhìn chiếc xe sang trọng vừa rời đi.

"Cô vừa đi xem mắt về à?" Anh hỏi, giọng điệu mang theo sự lạnh lùng khó đoán.

Noãn Tâm không phủ nhận, cô bước lại gần anh, mùi nước hoa nhẹ nhàng lan tỏa: "Vâng, nhưng em đã từ chối."

"Tại sao?" Trạc Thần siết chặt tay cầm của nạng, "Họ chắc chắn là những người hoàn hảo hơn tôi."

"Đúng, họ hoàn hảo, nhưng họ không phải là anh." Noãn Tâm nhìn thẳng vào mắt anh, sự kiên định trong đôi mắt cô khiến Trạc Thần thấy run rẩy. "Anh Hàn, sự hoàn hảo của một người không nằm ở hình hài, mà nằm ở cách họ đối xử với thế giới này. Với em, anh là người hoàn hảo nhất."

Trạc Thần quay mặt đi, che giấu sự xúc động đang dâng trào. Anh muốn ôm cô, nhưng lại nhìn thấy đôi nạng gỗ đang tựa vào ghế. Anh lại đẩy cô ra: "Cô giáo Úc, cô điên rồi. Về nhà đi, đừng để sự bốc đồng làm hỏng cuộc đời cô."

Noãn Tâm không nói gì thêm, cô chỉ đặt một túi bánh nhỏ lên bàn – loại bánh mà cô biết anh thích: "Em về đây. Ngày mai em lại đến."