Mưa mùa thu kéo dài dai dẳng, khiến những vết thương cũ của người tàn tật trở nên đau đớn dữ dội. Đêm đó, Bé Tuệ gọi điện cho Noãn Tâm, khóc thút thít nói rằng chú Thần bị bệnh, không cho ai vào phòng.
Noãn Tâm vội vã chạy đến. Khi cô vào phòng, không khí nồng nặc mùi rượu và thuốc tây. Hàn Trạc Thần đang nằm co quắp trên giường, gương mặt tái nhợt, mồ hôi đầm đìa. Đôi chân anh co rút lại vì cơn đau cơ năng hành hạ.
Thấy cô vào, anh định quát mắng nhưng cơn đau khiến anh chỉ có thể rên rỉ: "Đi... đi ra ngoài..."
Noãn Tâm không sợ hãi. Cô lấy nước ấm, nhúng khăn lau mặt cho anh. Cô biết những lúc này, lời nói là thừa thãi. Cô ngồi xuống mép giường, nhẹ nhàng đặt tay lên đôi chân đang run rẩy của anh. Cô không hỏi anh đau thế nào, cô chỉ bắt đầu thực hiện những động tác xoa bóp mà cô đã bí mật học từ bác sĩ vật lý trị liệu.
"Buông ra... bẩn lắm..." Trạc Thần hổn hển nói. Anh luôn cảm thấy đôi chân này là thứ xấu xí nhất trên đời.
"Không bẩn. Nó là một phần của anh, mà em thì trân trọng tất cả những gì thuộc về anh." Noãn Tâm kiên nhẫn day từng huyệt đạo. Đôi bàn tay mềm mại, ấm áp của cô dường như mang theo một dòng điện kỳ diệu, xoa dịu những dây thần kinh đang căng thẳng của anh.
Dần dần, hơi thở của Trạc Thần ổn định lại. Cơn đau qua đi, để lại sự rã rời. Anh nhìn Noãn Tâm, thấy tóc cô bết lại vì nước mưa, quần áo cũng xộc xệch, nhưng ánh mắt nhìn anh vẫn tràn đầy sự bao dung.
"Tại sao em lại làm vậy?" Anh thầm thì, lần đầu tiên gọi cô là "em".
"Vì em không muốn anh phải chịu đựng một mình." Noãn Tâm mỉm cười, đôi mắt cô hơi đỏ vì thiếu ngủ nhưng lại sáng rực rỡ. "Hàn Trạc Thần, anh có thể đẩy cả thế giới ra xa, nhưng xin anh, đừng đẩy em."
Trong không gian yên tĩnh của đêm mưa, Trạc Thần vươn tay ra, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô. Anh không nói lời yêu, nhưng cái nắm tay siết chặt ấy đã nói lên tất cả sự lệ thuộc và rung động của anh. Anh biết, mình đã thua cuộc trước sự dịu dàng của cô gái này. Còn Noãn Tâm, cô hiểu rằng con đường phía trước sẽ còn nhiều chông gai từ gia đình, nhưng chỉ cần anh nắm tay cô, cô sẽ không bao giờ buông bỏ.