MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBên Anh Là Năm Tháng Tĩnh LặngChương 8: MÙI HƯƠNG TRÊN TÀ ÁO

Bên Anh Là Năm Tháng Tĩnh Lặng

Chương 8: MÙI HƯƠNG TRÊN TÀ ÁO

624 từ · ~4 phút đọc

Sau đêm mưa định mệnh ấy, giữa Hàn Trạc Thần và Úc Noãn Tâm dường như đã hình thành một sợi dây liên kết vô hình. Anh không còn dùng những lời lẽ quá cay nghiệt để xua đuổi cô, dù sự tự ti vẫn thi thoảng trỗi dậy trong ánh mắt. Noãn Tâm cũng rất tinh tế, cô không bao giờ nhắc lại việc mình đã thức trắng đêm để xoa bóp đôi chân cho anh. Cô muốn anh hiểu rằng, việc cô ở bên cạnh anh là điều hiển nhiên, không phải là một ơn huệ hay sự hy sinh cao cả.

Một buổi sáng cuối tuần, Noãn Tâm đến biệt thự sớm hơn thường lệ. Cô mang theo một bó hoa bách hợp trắng và một ít nguyên liệu để làm bánh nhạt cho Bé Tuệ. Thấy Trạc Thần đang ngồi ở phòng khách đọc báo, cô khẽ cúi chào theo đúng lễ nghi của một người con gái có giáo dục.

"Anh Hàn, hôm nay sắc mặt anh tốt hơn nhiều rồi." Cô mỉm cười, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió.

Trạc Thần hạ tờ báo xuống, ánh mắt lướt qua tà váy dài kín đáo của cô. "Ừm, cảm ơn cô giáo Úc."

Anh vẫn gọi cô là "cô giáo Úc" ở nơi đông người, nhưng trong cách phát âm đã bớt đi phần lạnh lùng, thêm vào đó là một sự trân trọng kín đáo. Bé Tuệ chạy ra, líu lo kể về những bức tranh cô giáo dạy. Trạc Thần nhìn hai người phụ nữ — một lớn, một nhỏ — đang ríu rít bên nhau, lòng anh bỗng dâng lên một cảm giác ấm áp lạ kỳ.

Tuy nhiên, sự yên bình đó không kéo dài lâu. Điện thoại của Noãn Tâm rung lên liên tục. Là mẹ cô.

"Noãn Tâm, tối nay về nhà sớm. Bác Lâm và Lâm Viễn sẽ sang chơi. Con không được phép vắng mặt nữa." Giọng mẹ cô qua điện thoại có phần nghiêm khắc và không thể thương lượng.

Noãn Tâm khựng lại, nụ cười trên môi nhạt đi đôi chút. Cô vốn là một đứa con ngoan, chưa bao giờ làm trái ý cha mẹ. Sự hiếu thảo và lễ phép đã ngấm vào máu thịt cô. Nhưng lúc này, khi nhìn thấy Hàn Trạc Thần đang nỗ lực dùng đôi nạng để đứng dậy định đi về phía thư phòng, trái tim cô lại thắt lại.

Cô bước tới, không giúp anh cầm nạng, mà chỉ nhẹ nhàng đứng ở phía bên trái — bên chân yếu của anh — để nếu anh có loạng choạng, cô sẽ là điểm tựa tự nhiên nhất.

"Anh Hàn, tối nay em có việc gia đình nên xin phép về sớm một chút."

Trạc Thần dừng lại, anh nhìn vào đôi mắt có chút u sầu của cô. Anh là người thông minh, anh đoán được phần nào áp lực mà cô đang gánh chịu. "Lâm Viễn?"

Noãn Tâm im lặng một giây, rồi khẽ gật đầu. "Cha mẹ em muốn vậy."

Trạc Thần siết chặt tay cầm của nạng, khớp xương trắng bệch. Anh muốn nói "Đừng đi", nhưng anh lấy tư cách gì? Một kẻ tàn tật đến việc đứng vững còn khó khăn, làm sao có thể giữ chân một đóa hoa trà rực rỡ như cô?

"Đi đi. Đừng để họ đợi." Anh nói, giọng khàn đặc rồi quay lưng bước đi. Tiếng nạng gỗ gõ xuống sàn nhà cộp... cộp... chậm chạp, như từng nhịp đau nhức dội vào lòng Noãn Tâm. Cô nhìn bóng lưng anh, lòng buồn man mác. Cô biết, giữa họ không chỉ là đôi chân của anh, mà còn là một bức tường danh gia vọng tộc đang dần hiện hữu.