Bữa cơm tại Úc gia diễn ra trong bầu không khí trang trọng nhưng ngột nạt. Lâm Viễn là một thanh niên ưu tú, anh ta hào hoa, có sự nghiệp và quan trọng nhất là một cơ thể lành lặn, khỏe mạnh. Cha mẹ Noãn Tâm không ngớt lời khen ngợi, họ coi Lâm Viễn là mảnh ghép hoàn hảo cho cuộc đời của con gái mình.
"Noãn Tâm, nghe nói con đang dạy kèm cho cháu gái của Hàn Trạc Thần?" Cha cô đột ngột hỏi, ánh mắt đầy dò xét.
"Vâng ạ." Noãn Tâm điềm tĩnh đáp, đôi tay đặt ngay ngắn trên đùi.
"Hàn Trạc Thần trước đây là một nhân tài, nhưng giờ thì... thật đáng tiếc. Con dạy xong thì về ngay, đừng dính dáng quá sâu vào những gia đình có nhiều rắc rối như vậy. Người đời sẽ nhìn vào đấy."
Mẹ cô bồi thêm: "Đúng đó con. Một cô gái có giáo dưỡng như con, phải biết chọn người mà giao du. Con nhìn Lâm Viễn xem, tương lai xán lạn, lại biết quan tâm gia đình. Đó mới là người có thể che chở cho con cả đời."
Noãn Tâm cúi đầu, nhìn đĩa thức ăn tinh tế trước mặt nhưng chẳng cảm thấy vị gì. Sự "che chở" mà cha mẹ nói đến, sao nghe như một cái lồng kính đẹp đẽ? Cô nhớ đến Hàn Trạc Thần, người đàn ông chưa bao giờ hứa hẹn che chở cô, nhưng lại là người khiến cô muốn mạnh mẽ để bảo vệ.
"Thưa cha mẹ, con nghĩ một người đáng giá không phải ở chỗ họ có thể đi nhanh hay chậm, mà ở cách họ đối diện với nghịch cảnh." Noãn Tâm nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói tuy nhỏ nhưng đầy kiên định.
Cả bàn ăn bỗng im bặt. Lâm Viễn nhìn cô với vẻ ngạc nhiên, còn cha mẹ cô thì sa sầm mặt mày. Noãn Tâm biết mình đã phạm vào điều cấm kị — cãi lời người lớn — nhưng cô không hối hận. Sự tinh tế của cô không cho phép cô thốt ra những lời thô lỗ, nhưng sự giáo dưỡng dạy cô phải bảo vệ đức tin của chính mình.
Tối đó, Noãn Tâm không ngủ được. Cô đứng bên cửa sổ, nhìn về hướng biệt thự họ Hàn. Cô tự hỏi, lúc này anh có đang đau không? Anh có đang một mình ngồi trong bóng tối với nỗi tự ti gặm nhấm không? Cô nhận ra, sự ngoan ngoãn bấy lâu nay của mình đang bắt đầu rạn nứt. Vì một người đàn ông mang đôi nạng gỗ, cô sẵn sàng trở thành "đứa con gái hư" trong mắt cha mẹ.