Ngày hôm sau, Noãn Tâm đến biệt thự với một tâm trạng nặng nề. Cô thấy Trạc Thần đang ngồi ở vườn hoa trà, tay cầm một cuốn sách cũ nhưng dường như anh không đọc. Gió thu thổi qua làm mái tóc anh hơi rối, trông anh mỏng manh và cô độc đến lạ lùng.
Noãn Tâm bước lại gần, cô không nói gì, chỉ lặng lẽ lấy chiếc khăn quàng cổ mình vừa đan xong, nhẹ nhàng quàng lên cổ anh.
Trạc Thần giật mình, anh chạm vào lớp len ấm áp, mùi hương dịu nhẹ của Noãn Tâm quẩn quanh mũi. "Em làm gì thế?"
"Trời lạnh rồi, anh cần giữ ấm." Cô ngồi xuống chiếc ghế đá đối diện, khoảng cách đủ gần để cảm nhận hơi ấm của nhau, nhưng đủ xa để giữ sự tôn trọng.
"Hôm qua... xem mắt tốt đẹp chứ?" Trạc Thần hỏi, dù anh biết câu hỏi này sẽ làm chính mình đau.
"Họ rất tốt." Noãn Tâm thành thật, "Nhưng trái tim em không ở đó."
Trạc Thần im lặng hồi lâu, anh nhìn xuống đôi chân mình, rồi nhìn sang Noãn Tâm. "Noãn Tâm, em là một cô gái ngoan. Cha mẹ em nói đúng, em xứng đáng với một người có thể cùng em đi dạo trên bãi biển, cùng em leo núi, cùng em làm tất cả những việc mà một người đàn ông bình thường có thể làm. Còn tôi..." Anh vỗ nhẹ vào đôi chân mình, nụ cười đầy chát chúa, "Tôi ngay cả việc đứng lên để ôm em lúc này cũng là một sự xa xỉ."
Noãn Tâm cảm thấy tim mình đau thắt. Cô tiến lại gần, quỳ xuống bên cạnh chiếc ghế của anh. Đây không phải là hành động hạ mình, mà là hành động của một trái tim muốn giao hòa. Cô đặt tay mình lên mu bàn tay đang run rẩy của anh.
"Anh Hàn, em không cần một người đàn ông đưa em đi khắp thế giới. Em chỉ cần một người khiến em cảm thấy dù chỉ đứng yên một chỗ, thế giới của em cũng đã trọn vẹn rồi. Anh không đứng lên được, vậy em sẽ ngồi xuống cùng anh. Chúng ta đi chậm lại một chút, có được không?"
Nước mắt Trạc Thần chực trào ra. Anh chưa bao giờ nghe thấy những lời nào chân thành và bao dung đến thế. Một người đàn ông kiêu ngạo như anh, cuối cùng đã bị sự dịu dàng của một cô gái nhỏ khuất phục hoàn toàn. Anh buông cuốn sách xuống, vươn tay vuốt ve khuôn mặt thanh tú của cô.
"Em sẽ khổ đấy." Anh thì thầm.
"Em không sợ khổ, em chỉ sợ anh buông tay em." Noãn Tâm tựa đầu vào gối anh, mái tóc cô phủ lên chân anh như một dải lụa mềm mại.
Gió thu vẫn thổi, những cánh hoa trà trắng rơi lác đác trên sân. Trong không gian tĩnh lặng ấy, hai tâm hồn cô đơn đã tìm thấy nhau. Nhưng họ đều biết, đây mới chỉ là bắt đầu. Cha mẹ Noãn Tâm sẽ không dễ dàng buông tha, và sự tự ti của Trạc Thần vẫn là một con quái vật rình rập. Tình yêu của họ giống như đóa hoa trà trong gió, đẹp đẽ nhưng cũng đầy mong manh.