Sau lời tự tình dưới gốc hoa trà, thế giới của Úc Noãn Tâm dường như chia làm hai nửa. Một nửa là sự dịu dàng, trầm mặc bên cạnh Hàn Trạc Thần, nửa kia là bầu không khí ngột ngạt, đầy kỳ vọng tại gia đình họ Úc. Cô vẫn là một người con gái có giáo dưỡng, đi thưa về gửi, không một lời gắt gỏng với cha mẹ, nhưng sự im lặng của cô lại mang theo một sức nặng khiến bà Úc bắt đầu lo lắng.
Một buổi tối, khi Noãn Tâm đang ngồi bên bàn học soạn giáo án, bà Úc bưng một bát súp tổ yến bước vào. Bà đặt bát súp xuống, ánh mắt dừng lại trên chiếc khăn len màu xám tro mà Noãn Tâm đang đan dở – kích cỡ đó rõ ràng không phải cho cha cô, cũng không phải cho Lâm Viễn.
"Noãn Tâm, dạo này con thường xuyên về muộn ở chỗ Hàn gia." Bà Úc mở lời, giọng điệu mang theo sự dò xét của một người mẹ luôn muốn kiểm soát mọi thứ.
Noãn Tâm đặt bút xuống, ngẩng đầu nhìn mẹ, ánh mắt vẫn giữ vẻ hiền hòa: "Vâng thưa mẹ, Bé Tuệ sắp có cuộc thi vẽ cấp thành phố, con muốn bồi dưỡng thêm cho con bé."
"Mẹ không nói về đứa trẻ." Bà Úc ngồi xuống mép giường, nắm lấy bàn tay mảnh mai của con gái. "Noãn Tâm, con là đứa trẻ thông minh, chắc con hiểu ý mẹ. Gia đình họ Hàn dù giàu có nhưng Hàn Trạc Thần không phải là người con nên gửi gắm. Con xem, một người đàn ông ngay cả việc bảo vệ bản thân còn khó khăn, làm sao che chở cho con? Chưa kể dư luận bên ngoài sẽ nói con là người thực dụng, vì tiền mới đâm đầu vào một người tàn tật."
Noãn Tâm khẽ rút tay lại, cô cúi đầu nhìn bát súp đang bốc khói. Sự giáo dưỡng không cho phép cô cãi vả, cô chỉ nhẹ nhàng đáp: "Mẹ, con không quan tâm dư luận. Con chỉ quan tâm người đó có khiến con thấy bình yên hay không thôi."
"Con..." Bà Úc nghẹn lời trước sự phản kháng tĩnh lặng này. "Chủ nhật này gia đình Lâm Viễn mời chúng ta đi dã ngoại. Mẹ đã nhận lời rồi, con không được từ chối."
Noãn Tâm im lặng hồi lâu, rồi khẽ gật đầu: "Con biết rồi ạ."
Ngày hôm sau đến biệt thự, Noãn Tâm mang theo tâm trạng nặng nề. Hàn Trạc Thần đang ngồi ở phòng khách, tay cầm chiếc nạng gỗ định di chuyển ra phía cửa sổ. Nhìn thấy cô, anh dừng lại, ánh mắt sắc sảo của một người từng trải giúp anh nhận ra sự mệt mỏi dưới đáy mắt cô.
"Nhà em lại gây áp lực sao?" Anh hỏi, giọng trầm thấp nhưng chứa đựng sự quan tâm kín đáo.
Noãn Tâm bước tới, cô tự nhiên cầm lấy nạng giúp anh nhưng không làm thay anh hoàn toàn, chỉ đứng bên cạnh làm điểm tựa tinh thần. "Không có gì đâu anh, chỉ là những chuyện vặt vãnh thôi."
Trạc Thần nhìn cô, lòng đau thắt lại. Anh biết cô đang nói dối để anh không phải bận lòng. Một cô gái nhạy cảm như cô, lẽ ra phải được sống trong sự nâng niu, thay vì phải đứng ra làm lá chắn cho một người như anh. Anh đưa tay chạm nhẹ vào vai cô, hơi ấm từ lòng bàn tay anh truyền qua lớp áo mỏng: "Nếu cảm thấy mệt, em không cần phải cố gắng quá. Tôi vốn dĩ đã quen với cô độc rồi."
Noãn Tâm ngước nhìn anh, nụ cười dịu dàng lại nở trên môi: "Em không mệt vì anh, em chỉ mệt vì phải đóng vai một đứa con ngoan không đúng lúc thôi. Đừng đẩy em ra, được không?"
Hàn Trạc Thần im lặng, anh siết chặt chiếc nạng gỗ trong tay. Lời nói của cô như liều thuốc giảm đau, nhưng cũng là một loại áp lực ngọt ngào khiến anh nhận ra mình phải mạnh mẽ hơn, ít nhất là vì người con gái đã vì anh mà dám bước ra khỏi "vỏ ốc" của chính mình.