MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBên Anh Là Năm Tháng Tĩnh LặngChương 12: KHI HOA TRÀ TRẮNG RƠI

Bên Anh Là Năm Tháng Tĩnh Lặng

Chương 12: KHI HOA TRÀ TRẮNG RƠI

573 từ · ~3 phút đọc

Buổi dã ngoại với gia đình Lâm Viễn diễn ra tại một khu nghỉ dưỡng cao cấp ngoại ô. Lâm Viễn thể hiện sự chu đáo tuyệt đối, anh ta giúp Noãn Tâm mang túi xách, nướng thịt và kể những câu chuyện hài hước. Cha mẹ hai bên cười nói hỉ hả, dường như đã coi họ là một cặp trời sinh.

"Noãn Tâm, em xem, không khí ở đây thật tốt. Sau này nếu chúng ta kết hôn, em muốn đi đâu anh cũng sẽ đưa em đi." Lâm Viễn nhìn cô bằng ánh mắt chân thành.

Noãn Tâm nhìn thảm cỏ xanh mướt, nhìn những người đàn ông đang chạy nhảy năng động phía xa. Trong lòng cô lại hiện lên hình ảnh Hàn Trạc Thần ngồi bên cửa sổ, đơn độc và tĩnh lặng. Cô nhận ra, tất cả sự năng động, hoàn hảo của Lâm Viễn đều không thể khiến tim cô đập nhanh bằng một cái nhìn trầm mặc của người đàn ông mang đôi nạng gỗ ấy.

Đúng lúc đó, một nhóm trẻ con đang đá bóng gần đó vô tình đá quả bóng trúng vào ly rượu trên bàn của Noãn Tâm, làm rượu đổ tung tóe lên váy cô. Lâm Viễn vội vàng lấy khăn lau cho cô, nhưng miệng lại càu nhàu: "Mấy đứa trẻ này thật là, không có mắt sao? Chỗ người lớn đang ngồi mà lại chạy nhảy như thế."

Noãn Tâm nhìn biểu cảm của Lâm Viễn, cô chợt nghĩ đến Bé Tuệ. Mỗi khi Bé Tuệ làm sai điều gì, Hàn Trạc Thần dù mệt mỏi vẫn kiên nhẫn dạy bảo. Anh trân trọng mọi sự sống xung quanh vì chính anh đã từng suýt mất đi sự sống ấy.

"Không sao đâu anh, chúng là trẻ con mà." Cô khéo léo lùi lại một bước, tránh sự đụng chạm của Lâm Viễn. "Con xin phép cha mẹ, con vào trong chỉnh trang lại một chút."

Noãn Tâm bước vào phòng vệ sinh, cô nhìn mình trong gương. Chiếc váy xanh thanh lịch nay đã vấy bẩn, cũng giống như trái tim cô lúc này – mệt mỏi vì phải diễn kịch. Cô lấy điện thoại ra, theo bản năng gửi một tin nhắn cho Hàn Trạc Thần: "Hoa trà ở chỗ anh hôm nay có rụng không?"

Chỉ vài giây sau, tin nhắn trả lời hiện lên: "Chúng vẫn đợi em về để cùng nhặt."

Nước mắt Noãn Tâm suýt trào ra. Cô nhận ra mình đã yêu người đàn ông ấy đến mức không thể cứu vãn. Anh không hứa đưa cô đi khắp thế giới, anh chỉ hứa đợi cô về để cùng làm những việc giản đơn nhất. Đó mới là tình yêu mà cô hằng khao khát.

Khi trở lại bàn tiệc, Noãn Tâm lấy hết can đảm, cô nói với Lâm Viễn trước mặt cha mẹ hai bên: "Anh Lâm, cảm ơn anh về sự chu đáo hôm nay. Nhưng em nghĩ chúng ta không phù hợp. Em đã có người mình thương rồi, mong anh tìm được người tốt hơn."

Cả không gian bỗng chốc im lặng như tờ. Cha cô đặt mạnh ly rượu xuống bàn, gương mặt tím tái vì giận dữ. Noãn Tâm không đợi ai lên tiếng, cô cúi chào theo đúng lễ nghĩa rồi xoay người bước đi. Lần đầu tiên trong đời, cô bước đi mà không cần nhìn lại thái độ của cha mẹ.