MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBên Anh Là Năm Tháng Tĩnh LặngChương 13: BỨC TƯỜNG DANH DỰ

Bên Anh Là Năm Tháng Tĩnh Lặng

Chương 13: BỨC TƯỜNG DANH DỰ

527 từ · ~3 phút đọc

Hành động của Noãn Tâm tại buổi dã ngoại đã châm ngòi cho một cuộc chiến ngầm trong gia đình họ Úc. Cha cô ra lệnh cấm túc cô, không cho cô đến dạy tại biệt thự họ Hàn. Ông coi việc cô yêu một người tàn tật là một sự sỉ nhục đối với danh tiếng giáo dục của gia đình.

"Con có biết mình đang làm gì không? Con muốn cả thành phố này cười nhạo chúng ta vì có một đứa con gái lấy một kẻ què quặt sao?" Cha cô quát lớn trong phòng khách.

Noãn Tâm đứng đó, lưng thẳng tắp, giọng nói nhẹ nhàng nhưng sắt đá: "Cha, anh ấy có tên, tên anh ấy là Hàn Trạc Thần. Anh ấy không què quặt, anh ấy chỉ bị thương ở chân. Còn tâm hồn anh ấy cao quý hơn nhiều người lành lặn khác."

"Câm miệng! Từ nay về nhà, không được đi đâu hết!"

Noãn Tâm bị nhốt trong phòng, điện thoại bị thu giữ. Cô ngồi bên cửa sổ, lòng nóng như lửa đốt. Cô lo lắng cho Trạc Thần, lo lắng cho Bé Tuệ. Không có cô, ai sẽ nhắc anh uống trà hoa cúc? Ai sẽ xoa bóp cho anh mỗi khi trái gió trở trời?

Trong khi đó, tại biệt thự họ Hàn, Trạc Thần ngồi trong thư phòng tối om. Anh đã nghe tin về vụ việc từ quản gia – người tình cờ nghe được lời bàn tán từ gia đình họ Lâm. Anh siết chặt đôi nạng gỗ, những khớp xương ngón tay đau nhức vì dùng lực quá mức.

Nỗi tự ti tột cùng lại trào dâng. Anh biết điều này sẽ xảy ra. Cô gái của anh quá tốt, quá trong sạch, trong khi anh chỉ là một kẻ tàn phế mang theo vô vàn vết sẹo. Anh không muốn cô vì mình mà bị cha mẹ ruồng bỏ, không muốn cô phải chịu sự chỉ trích của người đời.

"Chú Thần, cô giáo Noãn Tâm không đến nữa sao?" Bé Tuệ rơm rớm nước mắt hỏi.

Trạc Thần nhìn cháu gái, anh cố gắng mỉm cười nhưng nụ cười ấy còn đau đớn hơn cả tiếng khóc: "Cô giáo bận rồi, sau này... chắc cô không đến nữa đâu."

Đêm đó, Trạc Thần một mình di chuyển ra vườn hoa trà. Anh đứng dưới gốc cây, đôi nạng lún sâu xuống nền đất ẩm ướt. Anh nhìn những cánh hoa trắng rơi rụng, lòng buồn man mác. Anh chợt nhận ra mình thật hèn nhát. Anh yêu cô, nhưng anh lại không có cách nào để bảo vệ cô trước gia đình cô.

"Noãn Tâm, nếu em đi chậm lại vì tôi, thì tôi sẽ là gánh nặng lớn nhất đời em sao?"

Anh tự hỏi lòng mình trong gió thu lạnh lẽo. Anh biết mình phải làm gì đó, nhưng với đôi chân này, anh có thể đi đâu để tìm lại cô đây? Sự bất lực của một người đàn ông từng là vận động viên điền kinh lại một lần nữa hành hạ anh, còn đau đớn hơn cả những cơn đau cơ năng mỗi khi mưa về.